"Tôi sẽ sắp xếp người xử lý." Chị Giang gật đầu, sau đó nhìn Thư Viện, do dự nói "Phu nhân, Phó phu nhân đã nhiều lần gửi thiếp mời, mong được gặp người một lần."
"Không gặp." Thư Viện không chút do dự trả lời.
Chị Giang chần chừ một lúc rồi nói tiếp "Lần này, Phó Minh Lan có dính líu đến chuyện đó."
Nghe chị Giang nói vậy, Thư Viện nhíu mày "Nhà họ Phó không phải đứng trung lập à? Sao lại bị lôi vào chuyện này?"
Nhà họ Phó là một gia tộc ngoại giao, từ trước đến nay chưa từng can dự vào nội chính tɾong nước.
"Là do Phó Minh Lan liên thủ với Chu Hi." Lúc này, Phó phu nhân đang chạy khắp nơi cầu cứu, mong có thể cứu được con gái mình.
Thư Viện sửng sốt một chút "Chu Hi thì không nói làm gì, nhưng Phó Minh Lan là kẻ ngốc à? Cô ta không biết rằng, với lập trường của cha cô ta, bất kể phe nào thắng cũng đều không có lợi cnhà họ Hồ đình cô ta sao?"
Phó Minh Lan nhìn qua đâu giống một kẻ ngu ngốc. Sao cô ta lại làm ra chuyện tự đẩy cả gia tộc vào vũng lầy như vậy?
Chẳng lẽ cô ta không biết rằng, nếu không có cha và nhà họ Phó chống lưng, thì bản thân Phó Minh Lan chẳng là gì hết?
Nhưng nghĩ kỹ lại, cô cũng hiểu vì sao chị Giang lại báo cho mình chuyện này. Bình thường, chị Giang sẽ không nhắc đến những chuyện như thế này, bởi vì chị biết rõ Thư Viện sẽ không bao giờ chịu gặp Phó phu nhân.
Nhưng lần này, Nhà họ Phó gặp nạn. Với giao tình giữa Cố Chấn Viễn và nhà họ Phó, nếu cô không chịu gặp Phó phu nhân, e rằng sẽ mang tiếng "bỏ đá xuống giếng".
"Giúp tôi sắp xếp vào ngày mai đi." Dù có giúp được hay không, cô cũng phải gặp Phó phu nhân một lần, ít nhất cũng an ủi bà ta đôi lời.
Chị Giang gật đầu rồi lập tức đi an bài.
Sau khi Thư Viện một ngụm uống cạn ly cà phê, nghe được tin tức về nhà họ Phó không khiến tâm trạng buồn bực của cô tốt lên chút nào.
Cô đứng dậy, định đi tìm con gái bảo bối của mình, chơi cùng bé, kể cho bé nghe vài câu chuyện nhỏ.
Nhưng mới đi đến cầu thang, cô đã bị chị Giang gọi lại.
"Phu nhân."
"Chuyện gì thế?" Thư Viện dừng bước.
"Hồ lão phu nhân tới chơi."
"Bà ấy đến làm gì?" Thư Viện nhớ rõ Hồ lão phu nhân chẳng phải đang bệnh sao.
Chuyện lần này, người chịu tổn thương lớn nhất chính là bà ấy. Nghe nói, bà ấy vốn không định quay về thủ đô, nhưng vì tình trạng sức khỏe của bà ấy quá kém nên bà ấy không thể không trở về để điều trị.
Chị Giang lắc đầu "Bà ấy đang ngồi tɾong xe. Phu nhân có muốn gặp bà ấy không?"
Ban đầu, Thư Viện định không gặp, nhưng nghĩ đến những lần tiếp xúc với Hồ lão phu nhân trước, cô cảm thấy khá quý mến bà ấy.
"Đưa bà ấy vào phòng khách nhỏ đi, tôi đổi bộ quần áo xong sẽ xuống gặp bà ấy."
Sau khi trở về phòng, Thư Viện thay một bộ sườn xám màu tím nhạt, tóc dài chỉ buộc gọn đơn giản, cài thêm một chiếc trâm vàng, rồi bước xuống lầụ
Vừa vào phòng khách nhỏ, khi nhìn thấy Hồ lão phu nhân, Thư Viện không khỏi giật mình.
Tính toán thời gian, cô và Hồ lão phu nhân chỉ mới hơn hai tháng không gặp mà thôi, vậy mà trông Hồ lão phu nhân như g͙ià đi ba mươi tuổi. Từ trên người bà ấy không còn chút sức sống nào của ngày trước.