Hồ lão phu nhân khẽ lắc đầu "Bà không đến vì tên súc sinh đó."
Cho dù ban đầu có ý định đó, thì giờ đây, bà cũng đã thay đổi chủ ý rồi.
Cô đoán sai rồi, Hồ lão phu nhân cũng không phải là thánh mẫu như cô tưởng tượng.
Nhưng điều này lại khiến cô càng thêm thưởng thức Hồ lão phu nhân.
Vốn dĩ, bản tính con người không hẳn là ác, nhưng bản tính con người cũng chưa chắc đã thiện..
Người bị tát vào má trái mà còn đưa má phải ra cho người khác đánh, đó tuyệt đối không phải điều mà người bình thường có thể làm được.
"Bà muốn nhờ con, nếu cần thiết, hãy bảo vệ hai đứa cháu song sinh của bà." Hồ lão phu nhân nhìn Thư Viện nói.
Thư Viện có chút bất ngờ, nhưng suy nghĩ lại một chút thì cảm thấy cũng hợp lý.
Lần này, khi Hồ lão phu nhân chịu tội, chỉ có cặp song sinh đó ở bên cạnh bà ấy.
"Nếu chúng thực sự gặp nguy hiểm, cháu sẽ giúp. Nhưng mỗi một người tɾong bọn họ, cháu chỉ giúp một lần duy nhất mà thôi." Đây là giới hạn của cô.
Hồ lão phu nhân gật đầu nói "Thế là đủ rồi. Bà cũng đã sắp xếp ổn thỏa cho hai đứa nhỏ này, đợi đến khi chúng tròn mười tám tuổi, bà sẽ đưa chúng ra nước ngoài. Sau này, chúng sẽ không bao giờ quay về nữa."
"Chuyện này... Liệu nhà họ Hồ có đồng ý không?" Cặp song sinh đó dù gì cũng là thế hệ thứ ba của nhà họ Hồ. Đối với những gia tộc quyền thế, mỗi một đứa cháu đều có chỗ hữu dụng͟͟.
Giống như cô vậy, năm đó ông nội gả cô cho Cố Chấn Viễn, thứ nhất là để bảo toàn tính mạng của cô, thứ hai là cũng để giúp nhà họ Thư có một chỗ dựa vững chắc.
Dù gì, chú hai của cô quá kém cỏi, h0àn toàn không thể gánh vác nổi nhà họ Thư. Anh họ lớn tuy có năng lực, nhưng tuổi anh ta còn quá trẻ, khiến các gia chủ thế gia khác không để anh ta vào mắt.
Hồ lão phu nhân nhếch môi cười lạnh "Bọn họ có đồng ý hay không thì liên quan gì đến bà? Dù sao, chúng ta cũng đã xé rách mặt rồi."
Hồ lão phu nhân trả lời, Thư Viện không hề bất ngờ.
Đối với thế gia mà nói, gia tộc vĩnh viễn quan trọng hơn bản thân họ.
Bởi vì không có gia tộc làm chỗ dựa, bọn họ cũng không có tư cách để tung h0ành ngang dọc.
Huống hồ, người đang nắm quyền tɾong nhà họ Hồ hiện tại không phải con ruột của Hồ lão phu nhân.
Nhà họ Hồ ngay cả Hồ Đông Minh còn có thể vứt bỏ, huống chi là Hồ lão phu nhân.
Còn về con ruột của Hồ lão phu nhân, giữa gia tộc và mẹ ruột của mình, dù bọn họ có muốn chọn mẹ mình, chỉ sợ cũng lực bất tòng tâm.
“Vậy còn bà?” Thư Viện nhìn Hồ lão phu nhân, chậm rãi hỏi "Bà đã sắp xếp tương lai cho cháu mình, vậy còn chính bà thì sao?"
"Bà..."
Khuôn mặt Hồ lão phu nhân hiện lên vẻ bi thương và tuyệt vọng "Bà còn có thể có tương lai gì đây? Nếu may mắn, bà sẽ nương nhờ cửa Phật mà sống hết quãng đời còn lại. Nếu không may thì..."
Nếu không phải tɾong tay bà còn có con át chủ bài, chỉ e nhà họ Hồ đã không để bà sống đến bây giờ.
Thư Viện chăm chú nhìn bà, rồi chậm rãi hỏi "Thế bà cam lòng sao?"
Cam lòng ư? Đương nhiên bà không cam lòng. Nhưng cho dù không cam lòng, thì bà còn có thể làm gì?