Cho đến khi bà mẹ chồng thiên vị kia qua đời, bà ta mới phát hiện, thì ra hơn một phần ba tài sản của nhà họ Cố là của hồi môn của mẹ chồng bà ta.
Và toàn bộ số tài sản đó, bà mẹ chồng đều để lại cho Cố Chấn Viễn.
Chuyện đó thì cũng thôi, nhưng trước khi cha chồng gặp chuyện, ông ta cũng đã chia xong tài sản, vì Cố Chấn Viễn là cháu đích tôn, nên được hưởng một phần tư sản nghiệp của nhà họ Cố.
Thế là xong, bà mẹ chồng thiên vị kia vừa mất, nhà họ Cố lập tức tiến hành phân chia tài sản, phần tài sản vốn có giảm đi hơn một nửa.
Mà chồng và các con của bà ta tiêu tiền lại không biết tiết chế, chưa kể trước đó con gái bà ta gây họa, phải bỏ ra một khoản tiền lớn để dàn xếp.
Điều này khiến Cố phu nhân, người vốn chưa từng phải lo lắng chuyện tiền bạc, cũng buộc phải tìm cách kiếm thêm thu nhập.
Lúc này, món quà mà nhà họ Lâm gửi tới đã lọt vào mắt bà ta.
Tất nhiên, bà ta không phải là không có lý trí, cũng biết rằng mình không nên nhúng tay vào chuyện này, chẳng phải ngay cả chồng bà ta cũng không quan tâm đó sao?
Nhưng nhà họ Lâm nói rằng họ sẵn sàng trả một vạn đồng tiền hậu tạ.
Nếu là một năm trước, Cố phu nhân chắc chắn chẳng thèm để mắt đến số tiền ấy.
Nhưng với tình hình nhà họ Cố hiện tại, một vạn đồng có thể giúp bà ta tạm thời thở dốc một hơi, thậm chí có thể mua một cửa tiệm để cho thuê kiếm lời.
Thế nên, bà ta nhất định phải bắt được số tiền này.
Huống hồ, tɾong mắt bà ta, Thư Viện chẳng đáng gì. Dù quan hệ giữa Cố Chấn Viễn và nhà họ Cố có ra sao, bà ta vẫn là mẹ chồng của Thư Viện. Bà ta không tin rằng Thư Viện dám không nể mặt bà ta dù chỉ một chút.
Vì vậy, bà ta không chần chừ mà lập tức đồng ý với nhà họ Lâm, quyết định tìm cơ hội gặp Thư Viện một lần để nói chuyện này với cô.
Thủ đô nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ.
Nhưng nếu thực sự có tâm, muốn gặp một người cũng chẳng phải chuyện khó khăn.
Thế nên, rấtnhanh chóng, Cố phu nhân đã tìm được cơ hội.
Tủ quần áo của phụ nữ mãi mãi thiếu một bộ đồ.
Tủ g͙iày luôn thiếu một đôi g͙iày.
Hộp trang sức lúc nào cũng thiếu một món phụ kiện để phối đồ.
Rồi còn túi xách, mũ, ô... và hàng tá thứ khác.
Thế nên, phụ nữ luôn có lý do để mua sắm.
Thư Viện đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Đối với cô, không phải thiếu một bộ quần áo, mà là cô thiếu rấtnhiều bộ.
Huống hồ, cô còn có con gái và chồng, cô cần mua quần áo càng nhiều hơn.
Đặc biệt là con gái càng ngày càng lớn, càng ngày càng đáng yêu, cô lại càng thích chưng diện cho con bé.
Nhất là khi cả nhà ba người mặc đồ gia đình được đặt may riêng, dù không thể mặc đi ra ngoài khoe ra cho người khác xem, nhưng chỉ cần thấy chồng và con gái vui vẻ, Thư Viện cũng cảm thấy hạnh phúc.
Hôm nay, Thư Viện đặc biệt đến đặt may một loạt quần áo cho mùa thu và mùa đông. Dù trời lạnh, cô cũng muốn mình và con gái ăn mặc xinh đẹp, chứ cô không chỉ khoác lên mình những bộ đồ màu đen hay xám.
Khi cô đang cùng thợ may bàn bạc về kiểu dáng áo khoác và trang phục̶, thì Cố phu nhân đột nhiên xuấthiện.