⬅ Trước Tiếp ➡
Đối mặt với cơn giận dữ của Cố phu nhân, Thư Viện chỉ lạnh nhạt đáp "Mẹ kế cũng là mẹ thì đúng, nhưng bà đừng quên chính bà là người đã đuổi Cố Chấn Viễn ra khỏi nhà họ Cố. Đến cả Cố tiên sinh còn không dám nói trước mặt người khác rằng ông ta là cha của Cố Chấn Viễn, vậy thì ai cho bà mặt mũi để dám lớn tiếng nói rằng mình là mẹ kế của Cố Chấn Viễn?"
"Vậy thì sao?" Cố phu nhân chưa bao giờ cảm thấy mình đuổi Cố Chấn Viễn ra khỏi nhà là sai. Cho dù vì chuyện này mà bà ta bị cha mẹ trách mắng không biết bao nhiêu lần, đặc biệt là sau khi Cố Chấn Viễn công thành danh toại, cha mẹ bà ta lại càng ép bà tìm cách hàn gắn quan hệ với Cố Chấn Viễn.
Nếu Cố Chấn Viễn chịu nghe lời, cưới người mà bà ta sắp đặt, thì có lẽ bà ta còn có thể cho Cố Chấn Viễn vài phần mặt mũi.
Nhưng Cố Chấn Viễn chẳng hề để người mẹ kế là bà ta vào mắt, vậy thì dựa vào đâu mà bà ta phải ăn nói khép nép với Cố Chấn Viễn ? Chưa kể đến việc bà g͙ià chết tiệt kia còn chia gia sản bất công, đem hết tất cả mọi thứ để lại cho Cố Chấn Viễn, không để lại chút gì cho con trai và con gái ruột của bà ta. Cục tức này, bà ta làm sao mà nuốt trôi được?
"Thì không sao cả." Thư Viện cười lạnh nhìn Cố phu nhân nói "Chỉ là tôi không ngờ lại có người mặt dày đến mức này. Đúng là trên đời này, người không biết xấu hổ thì vô địch thiên hạ "
"Thư Viện, cô đừng quá đáng " Cố phu nhân giận đến run người.
"Là ai quá đáng? Là ai không nói lý lẽ? Bà chẳng biết chuyện gì, thế mà có mặt mũi chạy đến trước mặt tôi để nói giúp nhà họ Lâm? Xem ra không phải tự nhiên mà người nhà họ Lâm tìm đến bà, vì các người đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, đều vô liêm sỉ như nhaụ" Trong từ điển của Thư Viện, không hề có bốn chữ "nhẫn nhục chịu đựng".
Cố phu nhân tức giận đến mức suýt vung tay tát cho Thư Viện một cái.
Nhưng may mắn là, dù bà ta có giận thế nào, tɾong đầu bà ta vẫn còn một tia lý trí.
Dạo gần đây, danh tiếng Cố Chấn Viễn cưng chiều vợ đã lan truyền khắp nơi. Nếu bà ta mất bình tĩnh mà đánh Thư Viện.
Có thể Cố Chấn Viễn sẽ không trực tiếp đối phó với bà, nhưng the0 kinh nghiệm giao đâύ với Cố Chấn Viễn nhiều lần trước đây, Cố Chấn Viễn chắc chắn sẽ trút giận lên con cái hoặc nhà mẹ đẻ của bà ta.
Chuyện của con gái bà ta vừa mới lắng xuống, bà ta không thể vì chuyện này mà lại gây thêm rắc rối.
Huống hồ, bên cạnh Thư Viện còn có trợ lý sinh hoạt và vệ sĩ. Dù bà ta có muốn tát Thư Viện, chỉ e cũng chẳng thể chạm được vào cô.
Cố phu nhân hít sâu một hơi "Dù sao thì chuyện này tôi đã quyết định rồi. Tôi cũng đã bàn bạc với cha chồng cô. Chúng tôi đã đồng ý với nhà họ Lâm, để họ đưa con gái về. Cô không cần nói thêm gì nữa."
Cố phu nhân kéo cả chồng vào cuộc, không tin Thư Viện lại dám không nể mặt Cố Minh Phong.
Vấn đề là, tɾong lòng Thư Viện, Cố Minh Phong chỉ là cái rắm, cô căn bản không đặt ông ta vào mắt.

⬅ Trước Tiếp ➡