Mà lúc đó, Trầm Vân Bình đã gần bốn mươi tuổi rồi. Chỉ nghĩ đến việc con gái bảo bối của mình bị một kẻ cặn bã như thế nhắm đến, Cố Chấn Viễn đã cảm thấy vô cùng khó chịụ
Cố Chấn Viễn đột nhiên ngừng lại, nhưng Thư Viện cũng không tiếp tục truy hỏi, vì cô có thể đoán được, điều mà Cố Chấn Viễn chưa nói ra là gì.
Nhưng trái ngược với sự phẫn nộ của Cố Chấn Viễn, Thư Viện lại bật cười.
"Vậy vị hôn thê đầu tiên của Trầm Vân Bình là ai?"
Một tên lính quèn không quyền không thế làm sao có thể bước lên đỉnh cao cuộc đời?
Một là nhờ vào tài năng và vận may vượt trội so với người khác.
Hai là nhà vợ đủ ma͙nh.
Nam chính chắc hẳn thuộc trường hợp thứ hai rồi.
Cố Chấn Viễn nhìn Thư Viện, không hiểu cô đang có ý định gì.
"Em muốn làm bà mối một lần không được sao?" Dù gì thì đây cũng chẳng phải lần đầu tiên cô làm bà mối, dưới trướng của Cố Chấn Viễn vẫn còn rấtnhiều người chưa lập gia đình.
Nghe Thư Viện nói vậy, Cố Chấn Viễn liền hiểu ra.
Không tìm được nam chính thì có sao chứ? Chỉ cần lần lượt loại bỏ hết những "đá kê chân" của hắn ta là được, dù hắn có muốn leo lên cũng chẳng còn cơ hội nào nữa.
Sau khi nghĩ thông suốt điều này, Cố Chấn Viễn liền kể cho Thư Viện nghe tất cả những gì anh biết về những người phụ nữ có liên quan đến Trầm Vân Bình, bao gồm cả thân phận cha mẹ của họ.
Anh không hề nghi ngờ năng lực của Thư Viện, vì anh biết rõ rằng có những chuyện, để phụ nữ ra mặt sẽ dễ giải quyết hơn nhiều so với đàn ông.
Sau khi Cố Chấn Viễn nói xong, bỗng nhớ đến con gái bảo bối của mình.
"Sở Sở đâu?"
Vào giờ này, con gái của họ đáng lẽ đang chơi đùa, vì lịch sinh hoạt hằng ngày của con bé luôn được Thư Viện sắp xếp vô cùng quy củ, từng khung giờ phải làm gì đều rõ ràng rành mạch.
"Sở Sở ở chỗ Cốc lão hả?"
Cố Chấn Viễn ngây ngẩn cả người.
Thầy của anh cả đời không vợ không con, dù thời trẻ có vài hồng nhan tri kỷ, nhưng đó cũng là chuyện của ba mươi năm trước rồi.
Thư Viện lại giao con gái cho thầy, ông ấy có biết chăm trẻ không?
Chuyện này, Cố Chấn Viễn thực sự hoài nghi.
"Anh cứ yên tâm, còn có bảo mẫu ở đó nữa." Nếu không có bảo mẫu, cô cũng không dám để con gái lại chỗ Cốc lão.
"Em định làm gì?" Thư Viện yêu thương con gái đến nhường nào, Cố Chấn Viễn rấthiểu vợ mình, nên cô không thể nào vô duyên vô cớ giao con bé cho thầy được.
Thư Viện nhìn Cố Chấn Viễn rồi nói "Con gái chúng ta là tương lai của đất nước này. Em nghĩ, Cốc lão không phải là không muốn tái xuất̸, mà chỉ là ông ấy không có lý do để làm vậy, nên mới chẳng buồn bận tâm. Vậy thì hãy cho ông ấy một lý do, vì chủ nhân tương lai của đất nước này. Lý do này có đủ thuyết phụckhông?"
Vì chủ nhân tương lai của đất nước.
Lý do này quả thực rấtma͙nh mẽ. Nhưng liệu thầy có chịu đựng được cảnh trẻ con quấy khóc không?
E rằng đến sáng mai, thầy sẽ không thể chịu nổi mà gọi đïện bắt họ đến đón con về mất thôi.