“Nhưng Minh Quang, cháu cũng đừng quên, ông nội bảo cháu phải khiêm tốn. Nhưng ông ấy đâu có nói, bác không được phép tiến xa hơn?”
Bác cả điên rồi.
Đây là suy nghĩ của Phó Minh Quang.
Với bộ não như thế này mà còn muốn tiến xa hơn, chẳng phải bác cả đang bị nhà họ Hồ và nhà họ Thượng lợi dụng͟͟ làm công cụ sao?
Nhưng nếu có thể, Phó Minh Quang vẫn muốn khuyên nhủ bác cả.
“Bác có biết cha mẹ của Thượng Thịnh Trung đã cấu kết giết chết vị hôn thê cũ của cha hắn ta không? Còn nữa, mẹ của Thượng Thịnh Trung đã chết, mà cái chết đó rấtcó thể liên quan đến chính hắn ta. Em họ là con gái duy nhất của bác, bác dám gả con bé vào một gia đình như vậy sao? Bác không sợ nó cũng sẽ chết một cách không rõ ràng à?”
Nhưng câu trả lời của bác cả Phó lại là.
“Bác biết.”
Biết cái gì?
Khoảnh khắc này, Phó Minh Quang nhận ra mình chưa bao giờ thực sự hiểu bác cả.
“Bác biết mẹ của Thượng Thịnh Trung đã chết.” Còn chuyện cha mẹ của Thượng Thịnh Trung từng liên thủ hại chết ai, thì liên quan gì đến hắn?
Phó Minh Quang mở to mắt nhìn bác cả, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Chuyện này... Chẳng lẽ có liên quan đến bác sao?”
Bác cả Phó nhìn thẳng vào Phó Minh Quang và nói “Em họ cháu không cần một bà mẹ chồng suốt ngày chèn ép, chỉ trỏ. Vì tương lai của hai nhà, Thượng Thịnh Trung cũng không thể có một người mẹ từng giết hại chính chị gái ruột của mình.”
Còn về việc mẹ của Thượng Thịnh Trung chết tɾong bữa tiệc với Cố phu nhân nhà, đó chỉ là một tai nạn mà thôi.
“Bác cả, bác...” Điên rồi.
“Minh Quang, cháu là người thừa kế của nhà họ Phó, cháu cũng có trách nhiệm với tương lai của nhà họ Phó. Cơ hội lần này sẽ quyết định liệu nhà họ Phó có thể bước lên một tầm cao mới hay không. Vậy nên, nhà họ Phó chúng ta nhất định phải đồng tâm hiệp lực, cháu hiểu chứ?” Nếu hắn có con trai ruột, hắn đã không cần đặt hy vọng vào cháu mình.
Khoảnh khắc này, bác cả Phó bắt đầu cân nhắc xem có nên tìm ai đó sinh cho mình một đứa con trai không.
Dù sao thì cháu ruột cũng không thể thân thiết bằng con trai ruột được.
Phó Minh Quang quyết định rút lui. Anh ta chỉ là một công tử nhà quan biết ăn chơi hưởng lạc mà thôi.
Mấy chuyện liên quan đến bác cả và khoáng sản quý hiếm này, tốt nhất nên để cha anh ta xử lý thì hơn.
Anh ta năng lực có hạn chỉ có thể dùng để ăn nhậu chơi bời, không có năng lực gánh vác giải quyết đại sự liên quan đến sự tồn vong của gia tộc.
Cha ơi, con về nhà tìm cha đây
Trong lòng, Phó Minh Quang thầm gọi cha mình.
Trong lòng, Phó Minh Quang thầm gọi cha mình.
Hắn không hề muốn đắc tội với Cố Chấn Viễn.
Nếu không phải tình thế bắt buộc, hắn cũng không muốn hy sinh mẹ mình.
Nhưng Thư Viện lại đứng về phía dì cả, muốn đòi lại công bằng.
Bà ngoại của hắn đã g͙ià, không thể bảo vệ mẹ hắn nữa.
Vì tương lai của nhà họ Thượng, hắn chỉ có thể hy sinh mẹ mình.
Vì vậy, khi nhà họ Phó ra tay với mẹ hắn, hắn đã chọn cách làm ngơ, coi như không biết gì về chuyện này.
Dù sao thì người đã khuất cũng là lớn nhất. Mẹ hắn đã chết rồi, chẳng lẽ Thư Viện còn có thể tính toán chuyện mẹ hắn từng thuê người giết người sao?