Như vậy, cuối cùng nhà họ Phó cũng thoát khỏi nguy hiểm. Phó nhị gia một lần nữa cảm thấy may mắn vì ngay khi biết chuyện, ông lập tức đến tìm Cố Chấn Viễn để báo cáo, nhờ vậy mới có cơ hội bảo toàn nhà họ Phó.
Họ sẽ không rơi vào tình cảnh như nhà họ Hồ – tɾong cuộc tranh đâύ giữa hai phe trước đó, Hồ Đông Minh đã bị hy sinh, thế lực gia tộc cũng chịu tổn thất không nhỏ. Vậy mà bọn họ vẫn chưa chịu từ bỏ, thậm chí còn dám nhúng tay vào thứ nguy hiểm như khoáng sản quý hiếm. Thật sự nghĩ rằng mình có thể đâύ lại đám cáo g͙ià đó sao?
Sau khi Phó nhị gia rời đi, Cố Chấn Viễn không khỏi cảm thán – cùng một cha mẹ sinh ra, tại sao trí tuệ lại chênh lệch đến vậy? Không có gì lạ khi trước khi mất, ông cụ Phó lại giao nhà họ Phó cho Phó nhị gia. Ít nhất, nếu để Phó nhị gia quản lý, nhà họ Phó có thể ẩn nhẫn hai mươi năm rồi bắt đầu một lần nữa. Nhưng nếu giao cho Phó đại gia, vậy thì nhà họ Phó cũng chỉ có thể h0àn toàn xong đời, cơ hội bắt đầu một lần nữa cũng không có.
Tuy nhiên, chuyện của nhà họ Thượng khiến anh có chút bất ngờ.
Bọn họ lại có thể khai thác được khoáng sản quý hiếm, hơn nữa còn che giấu rấttốt. Nếu không phải vì việc nhà họ Thượng và nhà họ Hồ kéo thêm một kẻ ngốc vào cuộc, thì có lẽ cho đến khi họ đàm phán xong với phe diều hâu, anh vẫn chưa thể phát hiện ra chuyện này.
Nhưng cũng chính vì nhà họ Hồ đã chịu tổn thất lớn sau vụ Hồ Đông Minh, bọn họ không còn đủ thực lực để độc chiếm nguồn khoáng sản quý hiếm này, nên mới tìm đến nhà họ Phó hợp tác.
Mà việc họ chọn Phó đại gia cũng không khó đoán. Thứ nhất, Phó đại gia không có đầu óc. Thứ hai, hắn ta chỉ có một đứa con gái. Thứ ba, dù ông cụ Phó đã qua đời, nhưng danh tiếng vẫn còn, nhiều người vẫn sẽ nể mặt Phó đại gia.
Một con rối h0àn hảo như vậy, thật sự rấtkhó tìm thêm kẻ thứ hai.
Chỉ là bọn họ không ngờ rằng, Phó đại gia lại đem chuyện này nói ra.
Nhưng giờ Phó đại gia đột nhiên nhập viện, nhà họ Thượng ở tận Giang Thành, chưa thể nhận được tin ngay, nhưng nhà họ Hồ thì khác.
Cố Chấn Viễn gõ nhẹ hai lần lên mặt bàn, sau đó quyết định nhấc đïện thoại lên và chỉ nói một câu đơn giản "Hành động đi."
Cuộc tranh đâύ giữa hai phe mới kết thúc không lâu, thời điểm này anh không muốn gây chuyện.
Nhưng khoáng sản quý hiếm là vấn đề nhiêu kẻ đang muốn duỗi tay nhúng chàm.
Anh phải chặt đứt bàn tay của nhà họ Hồ, để những kẻ có dã tâm hiểu rõ rằng – bọn họ muốn tranh đâύ thế nào cũng được, nhưng những thứ không nên động vào, thì dù chỉ là một ngón tay cũng không được vươn ra. Nếu không, kết cục của nhà họ Hồ sẽ là bài học cảnh tỉnh dành cho họ.
Sau khi đặt đïện thoại xuống, Cố Chấn Viễn yên lặng chờ đợi kết quả.
Đúng lúc này, cánh cửa thư phòng vang lên tiếng gõ. Cố Chấn Viễn sững người, tɾong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an.
"Vào đi."
Quản gia bước vào, giọng điệu hoảng hốt "Tiên sinh, không hay rồi Phu nhân đã xảy ra chuyện "
Đúng là quá đáng Chuối với ổi dưa hấu gì chứ
Thư Viện hận không thể chửi rủa tổ tiên mười tám đời của kẻ đã lái xe đâm vào cô.