Cách xưng hô này cô chỉ từng đọc tɾong sách và xem trên phim cổ trang.
Sau đó, cô nhìn thấy một người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi, mặc áo vải màu xanh đậm cùng một chiếc quần vá chằng chịt.
Dù làn da ngăm đen, nhưng nụ cười của cô ấy khiến cô cảm thấy dễ chịu, đặc biệt là đôi mắt kia của cô ấy, rấttɾong sáng.
Trong lúc Thư Viện còn đang băn khoăn không biết nên xưng hô thế nào với người phụ nữ trước mắt, thì người phụ nữ trước mắt đã bắt đầu nói liền một tràng.
"Cô nương, cô từ đâu đến, sao lại ngất xỉu trước cổng thôn chúng tôi vậy? Cô may mắn lắm đấy, hôm nay bác sĩ tɾong làng chưa lên núi hái thuốc, chứ nếu ông ấy đi lên núi rồi thì ít cũng phải hai, ba ngày, lâu thì bốn, năm ngày mới về. Nhưng mà bác sĩ Phương nói cô không sao cả, chỉ là bị mất nước thôi."
Khi bọn họ nghe tin có một cô gái ngất trước cổng thôn, cả làng ai cũng giật mình. Đặc biệt trang phụccủa cô, rõ ràng không phải con nương nhà bình dân. May mà trưởng thôn có mặt kịp thời, lập tức cho người đi mời bác sĩ Phương, đồng thời đưa cô về nhà cô ấy.
Bởi vì nhà cô ấy còn phòng trống, con cái lại nhỏ, chồng cô ấy thì làm việc ở lâm trường, mỗi tháng chỉ về được vài ngày.
"À phải rồi, tôi lo nói chuyện với cô mà quên mất. Cô đợi chút nhé, bác sĩ Phương có dặn khi cô tỉnh phải cho cô uống nước trước.” Nói xong, cô ấy vội vội vàng vàng ra ngoài, một lát sau bưng vào một cái bát sứ mẻ một góc."Cô uống chút nước đi cho đỡ khát, tôi đi múc cháo cho cô.”
Thư Viện cũng không khách sáo nữa, cô thực sự quá khát. Chỉ vài ngụm, cô đã uống cạn bát nước.
Chẳng bao lâu sau, người phụ nữ lại mang vào một bát cháo nóng hổi.
"Chị dâu, cảm ơn chị." Thư Viện nhận lấy bát cháo, rồi hỏi "Xin hỏi chị họ gì? Đây là đâu vậy?”
"Nhà chồng tôi họ Phương, cô cứ gọi tôi là chị Phương. Đây là thôn Phương Gia.”
Uống một ngụm cháo, Thư Viện lại hỏi "Chị Phương, từ đây đến thủ đô xa không? Và ở đây có chỗ nào có đïện thoại không?”
Câu hỏi của cô khiến chị Phương bối rối.
"Xa bao nhiêu thì tôi không biết, nhưng đïện thoại thì tôi chỉ thấy ở trấn trên thôi. Nhìn Thư Viện, chị Phương tiếp lời "Chỗ chúng tôi cách trấn trên rấtxa, từ đây đến trấn trên phải đi bộ bốn tiếng mới tới.
Đi bộ bốn tiếng Chỉ nghe thôi mà Thư Viện đã thấy chóng mặt.
Đừng nói bốn tiếng, bây giờ cô có thể đi nổi bốn mươi phút hay không cũng là một vấn đề.
"Vậy, chị Phương, chỗ chị đồn cảnh sát gần nhất ở đâu?" Thư Viện mỉm cười hỏi.
Chị Phương nghe Thư Viện hỏi như thế giật nảy mình "Cô nương, cô tìm cảnh sát làm gì?"
Trong suy nghĩ của người dân quê như chị Phương, cảnh sát là người chuyên bắt tội phạm, người bình thường ai lại đi tìm cảnh sát chứ?
"Tôi vô tình ngã xuống sông. Tôi nghĩ chắc chắn người nhà tôi đang rấtlo lắng, nhờ cảnh sát giúp liên lạc với người nhà tôi sẽ nhanh hơn.” Thư Viện giữ lại một phần cẩn thận tɾong lòng.
Tỉnh dậy, cô đã phát hiện ra toàn bộ trang sức trên người mình đã biến mất.
Những món đồ đó mất, cô không cảm thấy tiếc.
Nhưng cô phải chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất.