⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ cần có đầu óc, cũng đủ biết mấy ông thầy giáo ở mấy ngôi trường đó có vấn đề.
Nhưng cô là người ngoài, những chuyện thế này, cô không tiện nói nhiềụ
Lời của Thư Viện nghe như không nói gì, nhưng thực ra lại là nói hết mọi điều rồi.
Lương một công nhân chính thức ở thành phố chỉ có ba mươi đồng một tháng, vậy thì mấy cô gái tɾong thôn được đưa đi, làm sao có thể không ăn không uống mà gửi về nhà được từng ấy tiền.
Vốn dĩ tɾong lòng trưởng thôn đã có nghi ngờ, lời của Thư Viện chỉ càng củng cố thêm suy đoán của ông mà thôi.
Mấy cô gái tɾong thôn bị đưa đi làm gì, Thư Viện thật sự không quan tâm. Bởi lẽ, đến cả cha mẹ bọn họ cũng không xem trọng con gái mình, tɾong đầu chỉ nghĩ đến tiền, thì người ngoài nói gì cũng vô ích.
Thư Viện nhìn trưởng thôn, hỏi "A Thúy với hai cháu của em ấy đã về chưa?
Đây mới là điều Thư Viện thực sự quan tâm.
Vấn đề là Thư Viện có thể không để tâm, nhưng trưởng thôn thì không thể không quan tâm. Thôn khác thì thôi, nhưng nếu chính con gái thôn mình bị đưa đi thì sao?
Trưởng thôn hỏi "Cô nương, với khả năng của cô, có thể biết được tung tích của mấy đứa trẻ tɾong thôn tôi không?
Thư Viện chỉ im lặng nhìn trưởng thôn.
Nếu thật sự muốn điều tra những đứa trẻ bị đưa đi đâu, thì không phải là không tra ra được.
Nhưng rõ ràng phía sau chuyện này là cả một tổ chức.
Nếu còn ở thủ đô, có Cố Trấn Viễn làm chỗ dựa, cô chẳng ngại gì những người đó.
Nhưng bây giờ cô chỉ có một mình, thân cô thế cô, bảo cô đứng ra lo chuyện cho một đám người xa lạ, thì thật khó.
Cô vốn không phải kiểu người có tinh thần "Lôi Phong ".
Lôi Phong là biểu tượng của người sống vì người khác, làm việc tốt không cần báo đáp tɾong văn hóa Trung Hoa.
Trưởng thôn là người tinh ý, dĩ nhiên ông hiểu rõ Thư Viện không nói lời nào đại biểu cho ý gì.
Ông biết cô không muốn dính vào chuyện rắc rối này, đó cũng là điều dễ hiểụ Nếu ông không phải là trưởng thôn của thôn Phương Gia, thì ông cũng chẳng muốn nhúng tay quản chuyện này a.
"Chỉ cần cô giúp tôi việc này, tôi đảm bảo tɾong thời gian cô ở thôn Phương Gia, cô sẽ được an toàn." Dù ông không biết thân phận thực sự của Thư Viện là gì.
Nhưng nhìn việc cô bảo con gái ông gọi hai cuộc đïện thoại, rồi không cho đi báo cảnh sát, rõ ràng là làm chuẩn bị hai tay.
Từ đó ông cũng hiểu, việc xe cô rơi xuống sông e rằng không phải là chuyện ngẫu nhiên.
Thư Viện chỉ lặng lẽ nhìn trưởng thôn và nói "Dù có biết các cô gái đó ở đâu, thì ông có thể làm được gì? Ông cũng hiểu rõ mà, nếu người nhà của họ xem tiền quan trọng hơn con gái, thì các cô ấy dù có quay về cũng chẳng thể sống yên ở cái thôn này. Có khi người nhà họ còn mong họ chết quách ở bên ngoài cho rồi.”
Ngay từ khoảnh khắc bọn họ đồng ý với lời mời của gã thầy giáo kia, là họ đã cùng nhau đẩy các con mình vào chỗ chết rồi.
Ngay cả ở thời đại trước của cô, những cô gái trẻ bị ép làm gái rồi được cảnh sát cứu ra, cũng hiếm ai có thể sống một cuộc đời bình thường sau đó.

⬅ Trước Tiếp ➡