⬅ Trước Tiếp ➡
Ngay lập tức hắn thấy có điều bất thường. Hắn biết Ngô Lương đã đến thôn Phương Gia, nhưng từ trường đi bộ đến đó chỉ mất khoảng bốn mươi phút, không lý nào đến giờ này mà Ngô Lương vẫn chưa quay lại.
Hắn bước vào phòng của Ngô Lương, vừa mở cửa ra đã thấy bên tɾong lộn xộn vô cùng. Suy nghĩ đầu tiên của hắn là Ngô Lương thu dọn hành lý trốn rồi.
Nhưng ngay sau đó hắn lại thấy không đúng, hắn hiểu rõ Ngô Lương, cũng chính vì hiểu rõ nên mới có thể thuyết phụchắn ta tham gia vào đường dây này.
Tuy Ngô Lương nhát gan, nhưng lại rấtcoi trọng công việc giáo viên. Hắn ta chỉ một lòng muốn nhanh chóng h0àn thành bảy năm công tác rồi xin điều chuyển, để rời khỏi người nhà như những con đỉa hút máu ấy.
Thật ra, the0 Lý Đức thì, người nhà của Ngô Lương đều do hắn ta chiều hư mà ra.
Người nhà muốn bao ta đều cho.
Cho lâu rồi người nhà hắn ta thành thói quen, có chuyện gì là mở miệng xin tiền. Mà nếu hắn ta không cho, họ lại chửi hắn bất hiếụ
Nếu ngay từ đầu Ngô Lương biết đặt ra giới hạn, thì người nhà hắn ta cũng không giống như trùng hút máu quấn lấy hắn ta.
Nhưng nếu không nhờ sự tham lam của gia đình Ngô Lương, thì nói thật, Lý Đức cũng không chắc mình có thể lôi kéo được hắn ta tham gia vào đường dây này.
Hắn lại mở cánh cửa phòng bên cạnh, quả nhiên cũng bừa bộn y như vậy.
Trực giác nói cho Lý Đức biết đã xảy ra chuyện rồi.
Không kịp nghỉ ngơi sau chuyến đi mệt mỏi từ trấn trên về, Lý Đức lại vội vàng leo lên xe đạp, chạy ngược trở lại trấn trên.
Vừa đến nơi, chưa kịp thở, gặp được cấp trên còn chưa kịp mở miệng...
Thì cả hai đã bị bắt rồi.
Lúc này Lý Đức mới hiểu tại sao người ta không bắt hắn ngay tại ký túc xá trường, vì họ đang dùng hắn làm mồi câụ
Bây giờ thì chẳng phải đã câu được “con cá lớn” phía trên hắn rồi sao?
Thư Viện đang ngâm mình tɾong bồn tắm làm bằng gỗ bách, tắm gội lần đầu tiên sau mấy ngày nay.
Vẫn là chị Giang hiểu cô nhất. Lần này người của cô cùng chị Giang đến, không chỉ mang the0 quần áo cho cô, mà còn mang the0 cả một xe đồ đạc. Nhờ vậy, cô mới có thể thoải mái tắm rửa, nghỉ ngơi một giấc thật ngon.
Còn việc trưởng thôn muốn biết tung tích các cô gái tɾong làng bị đưa ra ngoài làm việc, Thư Viện đã giao lại cho chị Giang, để chị ấy cho người xử lý.
Tất nhiên, lần này chị Giang đến không chỉ để đón cô, mà còn mang the0 lời nhắn của Cố Chấn Viễn.
Anh dặn cô hãy cứ nghỉ ngơi chơi vài hôm, rồi từ từ quay về thủ đô.
Từ lời nói của chị Giang, cô cũng hiểu được sắp tới Lan Viên sẽ trải qua một đợt thanh lọc lớn.
Không biết là tay ai vươn dài đến mức không chỉ thò vào được Lan Viên, mà còn muốn lấy mạng cô.
Với tính cách của Cố Chấn Viễn, anh chắc chắn không chỉ chặt tay kẻ đó mà có khi còn chặt luôn cả đầụ
Lần này đúng là cô bị kinh hãi nhưng không có nguy hiểm, nếu không phải mạng cô lớn, giờ chắc cô đã sớm xuống âm phủ đợi chuyển kiếp rồi.
Tắm một tiếng đồng hồ, cuối cùng Thư Viện cũng cảm thấy hài lòng.

⬅ Trước Tiếp ➡