Vì nợ cha thì con phải trả, chuyện đó vốn là đạo lý ở đời.
Bà cũng biết, nếu muốn tốt cho con, lẽ ra bà phải sớm đưa chúng đi khỏi nơi này. Như vậy, đến khi chuyện xảy ra thì chúng cũng không bị liên lụy. Nhưng vì không nỡ, bà đã lần lữa lại lần nữa kéo mãi đến tận bây giờ.
Nhưng giờ bà biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.
Chuyện ở thôn Phương Gia đã bị bại lộ. Tuy chồng bà miệng thì luôn nói “Sẽ không sao đâu, rằng ba người giáo viên kia sẽ nhận hết tội”, nhưng điều đó có thể lừa được ai? Chỉ ba giáo viên đó sao có thể làm ra những việc như vậy?
Cho nên, dù tɾong lòng bà có đau đớn và không nỡ đến đâu, bà cũng phải cắn răng gửi con đi.
May mắn là từ lâu bà đã sắp xếp sẵn đường lui cho con cái.
Lâm Dương Thái khó hiểu nhìn mẹ, không hiểu sao mẹ đột nhiên lại muốn đưa hai anh em họ rời đi, thậm chí cả vé xe cũng đã mua xong, mà là đi đến một nơi cậu chưa từng nghe tên bao giờ.
“Con không đi đâu ” Lâm Huyên Huyên nhìn mẹ cương quyết nói “Tụi con đang học cấp ba yên lành ở huyện, năm sau anh còn thi đại học, tại sao lại bắt tụi con chuyển đến một nơi xa lạ ngay cả tên cũng chưa bao giờ nghe đến như thế?”
Lâm Dương Thái tuy không nói ra như em gái, nhưng tɾong lòng cậu cũng đồng ý với em gái.
Từ huyện đến trấn trên mất hai tiếng đi lại, nên bình thường hai anh em bọn họ đều ở lại ký túc xá, chỉ có ngày nghỉ mới về nhà.
Lâm thái thái không để ý đến con gái, bà biết con gái từ trước đến nay luôn nghe lời anh trai. Chỉ cần thuyết phụcđược con trai, thì con gái cũng sẽ đi the0 thôi.
“Vì những việc ác mà cha con và cô các con gây ra sắp bị bại lộ rồi.” Lâm thái thái không định giấu giếm con trai và con gái nữa.
Trước đây bà không nói vì sợ con cái biết được sẽ không có lợi, thậm chí còn nguy hiểm. Nhưng giờ nếu không nói, sợ rằng tụi nhỏ không hiểu mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Lâm Dương Thái giật mình nhìn mẹ “Ba với cô đã làm chuyện gì?”
Tuy cha mẹ giấu cậu rấtnhiều chuyện, nhưng cậu có mắt để nhìn. Cậu biết mấy năm nay quan hệ của cha mẹ rấtxấu, nhất là mẹ cắt đứt mọi qua lại với cô, không chỉ không chịu bước vào nhà cô một bước, thậm chí cũng không chào đón cô đến nhà bọn họ.
Cậu cảm thấy tɾong chuyện này có vấn đề, bởi nếu là lỗi của mẹ, thì cha cậu đã không nhẫn nhịn như vậy.
Đặc biệt là mẹ cậu, mấy năm nay chỉ đều ăn chay niệm Phật, không còn quan tâm đến chuyện của cha cậu nữa.
“Chuyện ở thôn Phương Gia, các con chắc đã nghe qua rồi chứ?” Lâm thái thái không vòng vo, nói thẳng “Chuyện đó có liên quan đến cha và cô của các con. Họ cùng một đám. Mấy năm nay, bọn họ lợi dụng͟͟ quan hệ của chú rể các con để bảo kê cho đám người kia.”
Lâm Dương Thái sững sờ, há hốc miệng không tin vào những gì cậu nghe được. Nhưng cậu biết mẹ mình sẽ không nói dối chuyện như vậy.
Còn Lâm Huyên Huyên thì khác, cô không chịu tin cha và cô lại dính vào chuyện như thế.
“Không thể nào Cha sao có thể làm những chuyện như vậy được ” Trong mắt cô, cha là người tốt, sao có thể che lại lương tâm làm chuyện xấu như thế?