Đến khi hắn phụchồi tinh thần thì trời đã tối đen.
Nhưng vợ con hắn vẫn chưa trở về.
Lúc này, Lâm Đại Đồng bắt đầu cảm thấy không thích hợp.
Hắn đi đến phòng con gái xem thử, phát hiện không có gì bất thường, giường chiếu ngay ngắn, nhìn là biết chưa có ai đụng vào.
Chính điều này lại khiến hắn càng thêm lo lắng, vì con gái hắn xưa nay vốn tính tiểu thư, mỗi lần từ trường học về đến nhà là phải ngủ trưa một giấc.
Chẳng lẽ hôm nay con gái không về?
Lâm Đại Đồng nghĩ đi nghĩ lại cảm thấy điều đó không có khả năng, vì vợ hắn luôn cho tiền sinh hoạt và tiêu vặt cho con mỗi tuần một lần.
Nếu con trai con gái không về, vậy tuần sau lấy đâu ra sinh hoạt phí?
Lâm Đại Đồng rời khỏi phòng các con, rồi đi đến phòng vợ. Vài năm nay, vợ chồng họ đã ly thân, bình thường hắn không hề bước vào phòng vợ.
Khi hắn đến trước cửa phòng vợ, không hiểu sao tim hắn bắt đầu đập nhanh, tay dừng ở giữa không trung mãi mà không dám đẩy cửa phòng.
Sau một lúc lâu, cuối cùng Lâm Đại Đồng cũng đẩy cửa bước vào.
Làm hắn thở phào nhẹ nhõm một hơi là vợ hắn đang nằm trên giường ngủ say.
Có vẻ như hắn đã lo lắng thái quá rồi, có lẽ các con chưa về nhà là do chuyện gì ở trường.
Dù sao tuần trước hắn cùng em rể đi xuống vùng quê kiểm tra, cũng không về nhà thăm các con được.
Hắn đang định quay người rời đi thì bỗng cảm thấy có gì đó không đúng, đã trễ thế này rồi, sao vợ hắn còn ngủ? Mà hắn biết vợ hắn xưa nay không có thói quen ngủ trưa.
Hắn bước đến gần, định gọi vợ dậy, thì phát hiện có một tờ giấy đặt trên tủ cạnh giường.
Lâm Đại Đồng tiện tay cầm lên xem, sau khi nhìn ánh mắt hắn lập tức thay đổi.
Trên giấy chỉ viết một câu "Tôi đã đưa các con đi rồi."
Nghĩa là sao?
Lâm Đại Đồng lắc lắc vợ hắn muốn đánh thức bà dậy, nhưng khi tay ông chạm vào làn da của bà, mới nhận ra bên người bà đã h0àn toàn lạnh băng.
“Tỉnh, tỉnh dậy đi ” Lâm Đại Đồng hoảng loạn, lại tiếp tục lay vợ vài cái.
Nhưng vợ hắn không có bất kỳ phản ứng nào.
Lúc này hắn mới nhận ra sắc mặt vợ trắng bệch, hắn đưa tay đến gần mũi vợ, h0àn toàn không còn chút hơi thở nào.
“Tố Tố... Tố Tố...” Lâm Đại Đồng không ngừng gọi tên vợ, nhưng bà ấy vẫn nằm im không có phản ứng gì.
Hắn vươn tay run rẩy đặt tay lên ngực bà, không cảm nhận được bất kỳ nhịp tim nào.
Lâm Đại Đồng ngồi phịch xuống đất, rấtlâu cũng không thể đứng dậy.
Vợ hắn đã chết.
Bà ấy đã tự tử.
Dù mấy năm nay quan hệ vợ chồng đã có vấn đề, nhưng hắn chưa từng nghĩ vợ hắn sẽ ra đi the0 cách như vậy.
“Tại sao?” Lâm Đại Đồng gào lên đầy giận dữ.
Tại sao bà ấy lại chọn cái chết?
Nước mắt hắn từng giọt, từng giọt lăn dài.
Nhìn thi thể vợ, biết bà ấy sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa, trái tim hắn đau đớn đến tê tái.
Hắn muốn hét lên, muốn đập phá, muốn gọi hồn vợ hắn trở về.
Nhưng cuối cùng, hắn không làm gì cả. Bất chợt, đầu óc hắn trở nên vô cùng tỉnh táo.
Chuyện của nhà họ Lâm, thậm chí cả chuyện họ Lâm, Thư Viện h0àn toàn không biết gì.
Cho dù có biết, cô cũng chỉ nghe qua một tai, không để tɾong lòng.
Vì Cố Chấn Viễn đã đến.