⬅ Trước Tiếp ➡
Dù gì thì thủ đô cách đây rấtxa, mà Phương Ức cũng chưa bao giờ rời khỏi trấn trên này, nên hai người hẳn chưa từng gặp nhau trước đây.
Nhưng phản ứng của Cố Chấn Viễn không giống như không quen biết Phương Ức chút nào.
Cũng giống như Thư Viện không định giấu diếm Cố Chấn Viễn, chuyện lần này đã dạy cho anh một bài học, khiến anh hiểu rằng trừ phi là chuyện cơ mật tuyệt đối, còn lại thì không nên che giấu vợ mình.
“Em còn nhớ anh từng nói, thế giới này là một cuốn sách không?”
Nghe vậy, Thư Viện lập tức hiểu ra “Phương Ức là nữ chính?”
Cố Chấn Viễn gật gật đầụ
Thế thì thật thú vị. Nam chính còn chưa xuấthiện, mà nữ chính lại xuấthiện.
Thư Viện nhìn Cố Chấn Viễn hỏi “Vậy bây giờ anh định xử lý chuyện này thế nào?”
“Ngày mai chúng ta về thủ đô. Chuyện lần này giao cho cảnh sát xử lý, chúng ta không nhúng tay.” Cố Chấn Viễn đáp.
“Nhưng mà... Phu nhân trưởng trấn trấn trên này có tặng em một giỏ táo, bên tɾong có mười nghìn tiền mặt.” Thư Viện chỉ vào giỏ trái cây trên bàn “Trước khi anh đến, em không dám trả lại vì sợ xảy ra chuyện gì đó. Nhưng giờ anh đã đến em yên tâm rồi, cái này giao cho anh xử lý.”
Với Cố Chấn Viễn, chuyện này chỉ là việc nhỏ. Anh gật đầu, không để tâm nhiều, rồi lập tức bảo người đem giỏ trái cây trả lại cho trưởng trấn.
"Xa nhau một chút nồng nàn hơn vợ chồng mới cưới."
Huống hồ, Thư Viện vừa trải qua một trận sinh tử.
Nếu cô không biết bơi.
Nếu cô không đủ bình tĩnh.
Thì bây giờ e là đã trở thành một linh hồn dưới sông, sắp phải đi đầu thai rồi.
Vì vậy, sau khi hai vợ chồng bàn bạc xong chuyện chính, thì ôm ấp hôn hít là chuyện tất nhiên.
Mặc dù Thư Viện đã sớm biết Cố Chấn Viễn rấtdai sức trên giường, nhưng lần này anh ở trên giường lại càng hung mãnh hơn nữa.
Anh khiến Thư Viện khóc lóc cầu xin tha thứ trên giường, miệng không ngừng nói “Thôi, em chịu không nổi rồi...”
Nhưng Cố Chấn Viễn vẫn không buông tha cô, lật người cô lại, để cô nửa quỳ trên giường, còn anh thì đứng mép giường, hung hăng va chạm Thư Viện, Thư Viện càng khóc kêu xin tha, anh va chạm càng ma͙nh mẽ.
Anh như muốn nuốt chửng Thư Viện vào bụng, hòa tan cô vào máu thịt, để cô trở thành một phần cơ thể của anh.
Cứ thế, liên tiếp hết lần này đến lần khác, khiến Thư Viện cuối cùng nhịn không được hôn mê bất tỉnh.
Ban đầu, Cố Chấn Viễn định ôm Thư Viện ngủ một giấc thật ngon, nhưng khi anh vừa dọn dẹp sach sẽ cho cả hai và chuẩn bị nhắm mắt lại, thì tiếng gõ cửa vang lên.
Đang muốn nghỉ ngơi mà bị đánh thức, Cố Chấn Viễn đành phải tỉnh táo lại. Anh hiểu phó quan Giang, nếu không phải chuyện quan trọng thì tuyệt đối sẽ không làm phiền khi anh và vợ ở chung.
Mặc quần áo xong, Cố Chấn Viễn ra mở cửa, sợ làm Thư Viện thức giấc nên Cố Chấn Viễn ra ngoài nói chuyện.
“Chuyện gì vậy?”
“Vừa nhận được tin, anh trai của vợ trưởng trấn Mạnh cùng vợ của ông ta đã tự sát.” Phó quan Giang báo cáo “Ngoài ra, Vương Quốc Đống cũng tới.”
Mặt Cố Chấn Viễn vốn không cảm xúc, nhưng khi nghe cái tên Vương Quốc Đống, sắc mặt anh lập tức thay đổi.
“Cậu ta tới làm gì?”

⬅ Trước Tiếp ➡