"Quốc Đống, mẹ cậu có biết Phương Ức đến thủ đô không?"
Thư Viện thấy Vương Quốc Đống thay đổi sắc mặt, rồi quay sang hỏi Phương Ức.
"Cha mẹ của cô có biết cô an toàn và bây giờ đang ở thủ đô không?"
Phương Ức bị Lâm Mỹ Hoa bắt cóc, chuyện này chắc chắn đã truyền đến thôn Phương Gia.
Dù chỉ gặp bố mẹ của Phương Ức một lần, nhưng cô cũng nhận ra rằng họ là những người cha mẹ yêu thương con cái.
Dĩ nhiên, Phương Ức không gọi đïện cho bọn họ.
Lần này rời khỏi thôn Phương Gia, cô ta đã không có ý định quay về đó.
Mặc dù cha mẹ của thân thể này đối xử tốt với cô ta, nhưng cô ta không xem họ là cha mẹ ruột của mình. Chờ sau này khi cô ta có tiền có năng lực, cô ta chắc chắn sẽ thay thân thể này báo đáp bọn họ, nhưng bọn họ đừng mong kiểm soát cuộc đời cô ta.
"Cố phu nhân, tôi đến đây vì các chị em ở thôn Phương Gia, chờ khi tôi tìm thấy bọn họ, tôi tự nhiên sẽ quay về."
Lời của Phương Ức rấthay, nhưng bên tɾong có bao nhiêu thật lòng thì chỉ có cô ta mới biết rõ.
Thư Viện nhướng mày hỏi "Cô sẽ làm thế nào để tìm họ?"
"Tôi sẽ giúp A Ức." Vương Quốc Đống vội vàng trả lời trước.
Cậu ta đã nói chuyện này với cha và ông nội, bọn họ bảo bọn họ sẽ xử lý.
Cậu ta tin bọn họ chắc chắn nói được làm được.
Vương Quốc Đống sẽ giúp Phương Ức thế nào, Thư Viện không cần suy nghĩ cũng biết, nhưng liệu Vương lão gia tử và cha Vương Quốc Đống sẽ chịu nhảy vào vũng nước đục này sao.
Với những gì cô hiểu về nhà họ Vương , điều đó là không có khả năng.
Mà Thư Viện cũng lười nói cho Vương Quốc Đống, để tránh cậu ta nghĩ cô có ý xấụ
"Nếu muốn làm quần áo, thì đi nơi khác đi. Đừng gây rắc rối ở đây."
Thư Viện lên tiếng, thay dì Vương đuổi họ đi.
Sau khi Vương Quốc Đống biết em gái mình cũng may quần áo ở cửa hàng này, cậu ta không ở lại lâụ
Tuy nhiên, khi Vương Quốc Đống muốn đi, Phương Ức lại có điều muốn nói.
Dù trước đây cô ta đã đoán Thư Viện không phải là người có thân phận đơn giản, nhưng khi đến thủ đô và nghe Vương Quốc Đống nói, cô ta mới hiểu rõ thân phận của Thư Viện.
Cô ta cũng hiểu rõ hơn về địa vị cao quý của chồng Thư Viện.
Đáng tiếc là, khi còn ở trấn trên, cô ta đã không gặp anh.
"Cố phu nhân, trước đây ở thôn Phương Gia và trấn trên, tôi có vài lời lẽ không phải, mong phu nhân đừng trách móc." Sau những lần bị dạy dỗ, Phương Ức đã hiểu ra tɾong cuộc sống, con người cần phải biết có biết duỗi bất cứ lúc nào.
Dù cô ta là nữ chính xuyên không, nhưng khi địa vị của cô ta chưa đủ cao, cô ta vẫn phải biết khi nào cần cúi đầụ
Có vẻ như Phương Ức đã thông minh hơn.
Chỉ là dù Phương Ức có thông minh hơn, Thư Viện vẫn không có ý định giao thiệp với Phương Ức, dù cô ta là nữ chính đi nữa.
"Mọi chuyện đã qua rồi." Thư Viện không có ý định kết bạn với Phương Ức, nên cũng lười so đo với cô ta.
"Vậy, sau này tôi có thể đến thăm phu nhân không?" Cô ta biết trước khi cô ta có thể tự đứng vững, việc kết giao với Thư Viện sẽ chỉ có lợi không hại đối với cô ta.
Lời nói của Phương Ức suýt khiến Thư Viện bật cười.