Bà ta cũng biết tính cách con gái mình không phù hợp làm dâu trưởng, nhưng nghĩ đến việc sau này con gái phải chịu cảnh bị người ta chèn ép, nhìn sắc mặt người khác mà sống, thì bà ta không thể nào chấp nhận được.
Chồng bà ta từng nói rõ, hắn không còn cơ hội thăng tiến, vị trí hiện tại có thể che chở cho con gái thì cũng chỉ kéo dài được chừng hai mươi năm là cùng. Trong khi đó, con trai thì bị Cố Chấn Viễn chèn ép đến mức tiền đồ không có ánh sáng.
Vì thế, bà ta nhất định không thể để con gái rời khỏi thủ đô.
Nhưng nếu không rời thủ đô, thì lại không có gia đình nào thích hợp để gả con.
Bà ta từng bàn với chồng về việc hôn nhân của con gái, nhưng những người chồng chọn đều là...
Tuy gia thế tɾong sach, danh tiếng tốt, đều là gia đình “thanh quý”.
Nhưng nhìn hai chữ “thanh quý” thôi cũng đủ hiểu rằng cuộc sống sau này sẽ rấtkhổ cực.
Con gái bà ta từ nhỏ đã sống tɾong nhung lụa, bà ta làm sao nỡ để con gái phải chịu cảnh cơ cực?
Nghĩ tới đây, tâm trạng vui vẻ sau buổi mua sắm cũng tan biến.
Bà ta đang định cất bộ trang sức vừa mua thì thấy Cố Minh Phong về đến nhà.
Cố phu nhân giật mình, vội vàng muốn giấu mấy món đồ mới mua, nhưng tiếc là bà ta chậm một bước Cố Minh Phong đã thấy hết rồi.
Là một người đàn ông, Cố Minh Phong xưa nay vốn không quản lý chuyện tài chính tɾong nhà, từ sau khi cưới vợ – tức Cố phu nhân – tất cả tiền bạc mà hắn có thể sử dụng͟͟ đều do Cố phu nhân khống chế.
Dù trước đây, do chuyện mẹ mất, số tiền hắn có thể dùng giảm đi một nửa, Cố Minh Phong cũng chẳng để tâm, những lời than phiền oán giận của vợ, hắn càng chẳng mấy bận lòng.
Đối với hắn, tiền bạc chỉ là những con số. Ngoài công việc của mình, hắn không buồn quan tâm đến những chuyện lặt vặt về tiền tài.
Về sau, không còn nghe vợ than thở gì nữa, hắn lại càng không để tâm thêm.
Nhưng hắn không ngờ, lý do vợ không than thở nữa là vì bà ta đã tìm được một nguồn tiền khác.
Nghĩ đến "nguồn tiền" đó của vợ, sắc mặt Cố Minh Phong càng thêm khó coi.
“Minh Phong, anh về rồi.” Cố phu nhân lập tức bước tới, giúp chồng cởi áo vest.
Cố Minh Phong ngồi xuống, cầm lấy hộp trang sức mà vợ chưa kịp cất đi. Mở ra, hắn thấy bên tɾong là một bộ trang sức hồng ngọc rấtđẹp, tỉ lệ tuyệt hảo.
Tuy trước giờ chồng không bao giờ để ý bà ta tiêu tiền thế nào, nhưng hôm nay Cố phu nhân phát hiện sắc mặt hắn không ổn, Cố phu nhân vội vàng giải thích “Đây là em mua để sau này làm của hồi môn cho Chưởng Châu đó.”
Cố Minh Phong biết, từ khi con gái còn nhỏ, hễ vợ thấy món trang sức nào đẹp là sẽ mua, nói là để dành làm của hồi môn cho con gái.
Trước kia hắn không để những việc này tɾong lòng, nhưng bây giờ nghĩ đến tư liệu mình vừa nhận được...
“Tiền ở đâu ra vậy?” Cố Minh Phong nhìn vợ hỏi “Trước đây chẳng phải em còn than là tɾong nhà không đủ tiền tiêu sao?”
“Em đầu tư chung với em rể một khoản, lợi nhuận rấtkhá. Mới mấy tháng mà đã thu hồi vốn, mỗi tháng còn được chia một khoản hoa hồng không nhỏ nữa.” Nhắc đến vụ đầu tư này, Cố phu nhân nhịn không được mặt mày hớn hở, sớm biết dễ kiếm vậy thì đã đầu tư nhiều hơn rồi.