“Anh sẽ cử người đi tìm em rể em. Em chỉ cần biết chuyện này nghiêm trọng là được, những chuyện khác hãy đặt sang một bên.” Cố Minh Phong đứng lên nói tiếp “Và chuẩn bị sẵn một khoản tiền. Nếụ.. nếu có chuyện bất trắc, thì lập tức đưa anh em Trưởng Châu ra nước ngoài.”
Nghe chồng nói vậy, sắc mặt Cố phu nhân càng trở nên càng khó nhìn.
Chuyện thật sự nghiêm trọng đến mức đó sao?
Lúc này, bà ta ghim kim lên hình nhân Cố Chấn Viễn và em rể bà ta, nguyền rủa bọn họ cùng nhau xuống mười tám tầng địa ngục.
Tuy Cố Minh Phong đã cử người đi tìm em rể của vợ, nhưng hắn vẫn chậm một bước.
Tên đó đã bỏ lại vợ con, dắt the0 vợ bé cùng con riêng bỏ trốn mất dạng.
Chỉ để lại em vợ của Cố Minh Phong một mình ở lại, vừa khóc lóc vừa chửi rủa người chồng bạc tình bạc nghĩa.
Chuyện này khiến Cố Minh Phong h0àn toàn chắc chắn rằng vợ mình đã bị gài bẫy. Nhưng hắn biết thì có ích gì, không bằng không chứng thì không có cách nào có thể chứng minh được vợ hắn h0àn toàn không hay biết gì.
Mà giờ em rể vợ đã bỏ trốn, đương nhiên không còn ai đứng ra làm chứng cho bà ta nữa.
Cố Minh Phong nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nhận ra người duy nhất có thể giúp được vợ mình lúc này, chỉ Cố Chấn Viễn.
Nhưng kể từ sau khi vợ trước của hắn chết, sau khi hắn đuổi con trai trưởng ra khỏi nhà họ Cố, từ đó giữa họ đã không còn tình cha con nữa.
Nhưng kể từ sau khi vợ trước của hắn chết, sau khi hắn đuổi con trai trưởng ra khỏi nhà họ Cố, từ đó giữa họ đã không còn tình cha con nữa.
Sau khi mẹ hắn qua đời mất, Cố lão phu nhân thà an táng về nhà mẹ đẻ, cũng không chịu an táng ở mộ tổ nhà họ Cố, hơn nữa giao mọi việc hậu sự cho Cố Chấn Viễn xử lý, điều đó càng chứng minh rõ ràng giữa hắn và Cố Chấn Viễn đã không còn quan hệ gì nữa.
Cho nên, dù sau này hắn có xảy ra chuyện gì, nhà họ Cố có xảy ra chuyện gì, cũng không thể liên lụy đến Cố Chấn Viễn.
Vì vậy, muốn Cố Chấn Viễn giúp đỡ quả thực là điều không thể.
Nhưng hắn không thể bỏ mặc vợ con mình không quan tâm. Dù gì vợ hắn cũng là người bị gài bẫy, chưa kể bọn họ còn có hai đứa con.
Nghĩ đến con gái mà hắn cưng như trứng mỏng, vì chuyện nhà họ Lưu mà đường hôn nhân lận đận.
Nếu bây giờ nó lại phải the0 anh trai ra nước ngoài sống lang bạt, không còn gia đình hay thế lực nào đứng sau làm chỗ dựa, với tính cách của con gái, chắc chắn sẽ chỉ chịu thiệt mà thôi.
Chính vì vậy, dù không muốn, Cố Minh Phong cũng phải cúi đầu cầu xin Cố Chấn Viễn giúp đỡ.
Dĩ nhiên, nếu có thể nhân cơ hội này hàn gắn quan hệ giữa hai cha con, thì cũng là chuyện tốt. Dù gì, Cố Chấn Viễn và vợ hiện tại cũng chỉ có một đứa con gái duy nhất, chuyện sau này có sinh thêm hay không vẫn là một vấn đề.
Nếu sau này Cố Chấn Viễn chỉ có mỗi con gái, thì khi con bé lấy chồng rồi, quyền lực tɾong tay Cố Chấn Viễn sẽ về tay ai?
Hắn không trông mong vào con trai mình, nhưng sau này hắn còn có cháu trai nữa.
Mang the0 những hy vọng đó, dù phải cúi đầu trước con trai, Cố Minh Phong cũng không cảm thấy quá uất ức.