Một câu chuyện thật đầy máu chó
Nói Cố Chấn Viễn vô tội, anh thật sự rấtvô tội.
Bởi vì phận của Cố Chấn Viễn, anh chắc chắn không thể nào dính líu đến phần tử cực đoan của phe diều hâu, cho nên anh càng không thể cưới con gái nhà họ Lâm, huống hồ còn là một đứa riêng không được thừa nhận.
Nhưng Mà...
Một lần tai nạn có thể là tai nạn.
Nhưng hai lần tai nạn liên tiếp, thì còn gọi gì là "tai nạn" sao?
"Người tình của cha thị trưởng Lâm và đứa con gái riêng đó thực sự chết vì tai nạn sao?" Mặc kệ nói thế nào chỗ này đều thấy có vấn đề.
"Lúc đó cha của thị trưởng Lâm đang làm loạn muống ly hôn với mẹ thị trưởng Lâm, dù bị ông nội của thị trưởng Lâm đuổi ra khỏi nhà, nhưng cha của thị trưởng Lâm đã quyết tâm muốn ép vợ ly hôn, muốn cho người yêu thanh mai trúc mã của hắn một danh phận."
Nhưng cô gái kia có thực sự chết vì tai nạn không?
Anh không rõ lắm.
"Vậy còn cô em gái cùng cha khác mẹ của thị trưởng Lâm thì sao?" Thư Viện tiếp tục hỏi.
"Dù không được nhà họ Lâm thừa nhận, nhưng cha của thị trưởng Lâm vẫn kiên quyết muốn cho cô ta nhận tổ quy tông. Vì người phụ nữ kia đã chết, con gái có thể dùng cho việc liên hôn, nên lúc đó ông nội thị trưởng Lâm cũng đã bắt đầu xuôi lòng. Lúc đó, người của anh điều tra ra, em gái cùng cha khác mẹ của thị trưởng Lâm vốn không định đi con đường đó, nhưng do bạn bè kiên trì nên bọn họ mới đi con đường đó. Nhưng không ai ngờ lại đen đủi như vậy, gặp phải tài xế say rượụ"
Trên đời này làm gì có nhiều tai nạn đến thế?
Cô tin chắc Cố Chấn Viễn cũng biết tɾong chuyện này có điều mờ ám.
Chỉ là lúc đó thân phận của anh không tiện can thiệp, mà anh cũng không muốn nhúng tay vào mà thôi.
"Vậy thị trưởng Lâm có hận anh không?" Thư Viện tò mò hỏi.
"Em nói đi?" Cố Chấn Viễn không trả lời.
“Nếu thị trưởng Lâm là một người con hiếu thảo, vậy thì anh ta chắc chắn sẽ hận anh. Dù chuyện này không phải lỗi của anh, nhưng cha của anh ta đúng là đã chết dưới tay vệ sĩ của anh. Nhưng nếu anh ta thật sự là một người con hiếu thảo, thì anh ta chính là một kẻ ngu ngốc, một người cha như vậy thì giữ lại để làm gì? Ngoài việc khiến mẹ mình khổ sở, căn bản hắn không có tác dụng͟͟ gì.”
Với tính cách của cô, nếu gặp phải một người cha như thế, e rằng cô không tự tay giết chết thì cũng sẽ khiến hắn nửa sống nửa chết nằm liệt giường suốt nửa đời còn lại.
“Thị trưởng Lâm không phải là một người con hiếu thảo, nhưng anh ta cũng không phải là kẻ ngốc.”
Đó là câu trả lời của Cố Chấn Viễn.
Chỉ cần biết thị trưởng Lâm không phải là kẻ thù của anh là đủ rồi.
Nhiệm kỳ của một thị trưởng là sáu năm, nếu cần thiết thì có thể tái nhiệm thêm một kỳ.
Mặc dù thị trưởng Lâm mới đến thành phố núi được một năm mà thôi.
Nhưng nếu là người có năng lực, thì có lẽ chuyện ở thành phố núi, thị trưởng Lâm đã khống chế được gần như toàn bộ rồi.
Tuy rằng Thư Viện nghĩ vậy, nhưng cô cũng hiểu rõ có nhiều chuyện phải tiếp xúc thực tế mới biết được, trước đó nghĩ nhiều cũng không ích gì.