Cho nên những người có tâm đã sớm bắt đầu chuẩn bị sẵn các loại ngọc phỉ thúy thượng hạng, để đến lúc đó có thể kiếm được một khoản lớn.
Cố Chấn Viễn và Thư Viện cứ như thế, thuận lợi mà không gặp trở ngại gì, đến nơi ở tạm tại thành phố núi.
Đó là một căn biệt thự nằm tɾong đại viện quân khu thành phố núi.
Vừa đến nơi, Cố Chấn Viễn đã bắt đầu bận rộn ngay.
Còn Thư Viện sau khi tắm rửa, nghỉ ngơi một chút thì cũng bắt đầu tiếp đón những vị khách đến thăm.
Tuy số lượng không nhiềụ
Nhưng sự khác biệt về tuổi tác và cách ăn mặc khiến Thư Viện và các phu nhân ấy không hợp nhaụ
Chồng của những phu nhân đó đều có địa vị nhất định, mà đàn ông có địa vị thì hầu như đều không còn trẻ.
Trừ khi là cưới vợ hai, còn không thì những người vợ ấy đều đã lớn tuổi, có người còn đủ tuổi làm mẹ hay thậm chí là bà của Thư Viện.
Trong mắt họ, Thư Viện đúng là quá trẻ.
Vì vậy, khó tránh khỏi việc họ xem thường Thư Viện.
Bởi vì Thư Viện đúng là kiểu "chồng vinh thì vợ quý" điển hình.
Nhưng chỉ cần tiếp xúc và giao tiếp một lúc, họ mới mới phát hiện dù Thư Viện còn trẻ, nhưng không phải người mà họ có thể coi thường.
Nhưng là lúc này bọn họ cảnh giác thì đã quá muộn, vì những gì Thư Viện muốn biết, cô đã biết được hết rồi.
Bao gồm cả việc gây chấn̵ động nhất ở thành phố núi hai ngày nay.
Đó là việc Phương Ức vì muốn cứu cháu gái cùng với các chị em tɾong thôn Phương Gia bị bán đến đây, thế mà cô ta cầu cứu thị trưởng Lâm. Nhờ sự giúp đỡ của thị trưởng Lâm, tuy Phương Ức đã tìm ra được các cô gái, nhưng đáng tiếc là vẫn đến trễ một bước, tất cả bọn họ đều đã chết oan chết uổng.
Chuyện những cô gái thôn Phương Gia chết thì cũng không có gì lạ.
Ngay từ lúc Phương Ức quyết định làm to chuyện, kết cục của họ đã sớm được định đoạt, chỉ có con đường chết mà thôi.
Việc Phương Ức khiến cả thành phố núi chấn̵ động cũng chẳng có gì kỳ quái.
Bởi vì cô ta là nữ chính, mà chỉ cần cho chút ánh sáng và cơ hội, nữ chính tự nhiên có thể sáng lên nóng lên.
Cho nên, việc sẽ chạm mặt Phương Ức, Thư Viện đã sớm chuẩn bị tâm lý từ trước rồi.
Sống hai kiếp, người mà Phương Ức hận nhất chính là Thư Viện.
Cô có tất cả những thứ mà Phương Ức hai đời đều ao ước nhưng làm thế nào cũng không thể có được.
Một gương mặt xinh đẹp, dù dung mạo kiếp này của cô đã đẹp hơn kiếp trước rấtnhiềụ
Nhưng so với Thư Viện thì vẫn chỉ là thua quá xa.
Một gia đình g͙iàu có, bất kể là kiếp trước hay kiếp này, h0àn cảnh gia đình của cô ta đều có thể dùng bốn chữ để hình dung Nghèo rớt mồng tơi.
Thậm chí kiếp này còn khổ hơn kiếp trước. Kiếp trước cuộc sống của cô ta cũng không tốt, nhưng dù sao cũng có nhiều cách để kiếm tiền hơn hiện tại.
Không như bây giờ, may mắn lắm thì cũng chỉ được vào nhà máy làm việc, mà một tháng cùng lắm cũng chỉ kiếm được ba mươi đến năm mươi đồng.
Vậy mà Thư Viện chỉ cần làm một bộ quần áo cũng đã hơn ba mươi, năm mươi đồng rồi.
Chưa kể Thư Viện còn có một người chồng yêu cô.