⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Chấn Viễn nghe Thư Viện nói xong thì trầm mặc không nói, Thư Viện nhìn thấy dáng vẻ đó của anh cũng đoán được tɾong đầu anh đang suy nghĩ điều gì.
Nhưng cô không tò mò cũng không hỏi nhiềụ
Cô chỉ cần nhớ rõ một điều, cô đến thành phố núi là để mua ngọc phỉ thúy.
Khi về đến biệt thự nhỏ nơi bọn họ đang ở tạm, Thư Viện đang ngồi trước bàn trang điểm tháo trang sức.
Lúc này, Cố Chấn Viễn mới bước vào phòng.
“Phương Ức được cứu rồi.”
Nghe thấy tin này, Thư Viện không có một chút ngạc nhiên nào.
Phương Ức là nữ chính, cho dù có ném cô ta vào bầy cá mập cô ta cũng không gặp nguy hiểm.
“Người cứu cô ta là một thượng úy thành phố núi, tên là Tống Tư Minh.”
Thư Viện không cho rằng Cố Chấn Viễn lại bỗng nhiên cảm thấy hứng thú với Phương Ức, cô quay đầu nhìn Cố Chấn Viễn.
Trên mặt Cố Chấn Viễn mang the0 ý cười nói “Không người cứu Phương Ức sẽ là là ai nhỉ?”
Nội dung bên tɾong câu nói này quả thật khiến người ta tò mò.
Nhưng Thư Viện chỉ dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn Cố Chấn Viễn.
Mà Cố Chấn Viễn cũng không nói gì thêm, chỉ kéo Thư Viện vào phòng tắm, tắm uyên ương một hồi rấtlâụ
Gặp Phương Ức tại buổi tiệc tối tại nhà thị trưởng Lâm ngày hôm đó, sau đó Thư Viện không còn gặp lại Phương Ức nữa.
Thế nhưng kể từ ngày hôm đó, cái tên Phương Ức đã lan khắp thành phố núi.
Tối hôm ấy, sau khi rời khỏi nhà thị trưởng Lâm, Phương Ức bị chặn xe giữa đường. Nhưng nhớ rõ "định luật nữ chính không bao giờ chết".
Đừng nói là bị bắt cóc, ngay cả khi gặp tai nạn xe cộ nghiêm trọng, cô ta cũng sẽ không sao, cùng lắm chỉ bị thương nhẹ một chút mà thôi.
Quả nhiên, tuy đêm hôm đó Phương Ức bị bắt cóc, nhưng nhanh chóng được cứụ
Người cứu cô ta là đội trưởng đội hình sự của tổng cục cảnh sát thành phố núi. Anh ta vừa tan làm, đang trên đường về nhà thì bắt gặp vụ bắt cóc, tất nhiên anh ta phải dũng cảm xông vào.
May mắn thay, dù anh ta chỉ có một mình, anh ta vẫn cứu được Phương Ức.
Phương Ức chỉ bị hoảng sợ một chút, không bị thương gì.
Tuy vậy, đội trưởng đội cảnh sát hình sự kia vẫn đưa cô ta đến bệnh viện kiểm tra rồi sắp xếp cho cô ta một nơi ở an toàn, mỗi ngày đều đến thăm cô ta.
Nhưng đừng quên, dù được đội trưởng đội cảnh sát hình sự bảo vệ, thì tɾong thành phố núi vẫn có rấtnhiều người vì cô ta mà bị tổn hại lợi ích, bọn họ hận cô ta đến mức muốn băm cô tha thành thịt vụn.
Cho nên, dù có sự bảo vệ của đội trưởng đội cảnh sát hình sự, chưa đầy hai ngày sau, khi Phương Ức ra ngoài mua đồ, cô ta lại gặp một người đàn ông cầm dao định giết mình.
Xin nhớ rõ nữ chính thì sẽ không chết.
Cho nên rấtmay mắn, lần này lại có một người đàn ông xuấthiện cứu cô ta.
Người này còn không phải người bình thường, là con trai của tư lệnh quân khu thành phố núi.
Anh ta yêu Phương Ức ngay từ cái nhìn đầu tiên, hôm sau liền cầu hôn Phương Ức.
Tuy sau đó rấtnhanh đã bị mẹ – tức vợ của tư lệnh – bắt về nhốt lại.
Nhưng từ trước đến nay tin đồn bao giờ cũng lan truyền nhanh nhất, chưa đầy một ngày, cả thành phố núi đều biết.

⬅ Trước Tiếp ➡