Mà người nổ súng với anh ta lại chính là Phương Ức.
Khi nghe tin này, phản ứng đầu tiên của Thư Viện là không thể nào.
Tuy đầu óc Phương Ức có phần hơi ngốc nghếch, nhưng cô ta không thể nào ngu đến mức làm ra chuyện như vậy.
Muốn biết được tin tức chính xác, Thư Viện tìm đến thẳng Cố Chấn Viễn, không vòng vo trực tiếp hỏi “Chuyện này là do anh tính toán sao?”
Trong khoảng thời gian này tuy cô bận rộn chuyện mua sắm, nhưng cô cũng quan sát rấtrõ.
Tình hình hỗn loạn ở thành phố núi hiện giờ, là do Cố Chấn Viễn cố tình tạo ra.
Nếu không, với sự hiện diện của “vị đại Phật” Cố Chấn Viẽn trấn giữ ở đây, thì đám hề nhảy nhót phía dưới kia, có làm loạn đến đâu cũng không thoát khỏi bàn tay của Cố Chấn Viễn.
Cố Chấn Viễn nở một nụ cười với Thư Viện.
Cố Chấn Viễn là một người đàn ông rấttuấn tú, tuy bề ngoài anh có vẻ ôn hòa, nhưng người quen biết anh đều biết, cái vẻ ôn hòa đó chỉ là lớp vỏ bọc mà thôi.
“Anh không nhúng tay.”
Đây là câu trả lời của Cố Chấn Viễn.
Nếu là người khác nói vậy, có lẽ Thư Viện sẽ nghi ngờ.
Nhưng Thư Viện tin Cố Chấn Viễn sẽ không nói dối cô.
Thư Viện cau mày hỏi “Vậy chuyện của Phương Ức là sao? Cô ta lấy đâu ra súng? Rồi tại sao cô ta lại nổ súng bắn thị trưởng Lâm?”
Ban đầu còn có thể hiểu được, nhưng đến lúc này thì cô đã h0àn toàn xem không hiểụ
“Súng là do con trai của ông trùm thành phố núi đưa cho cô ta. Dù bây giờ hắn đang bảo vệ cô ta, nhưng thành phố núi đâu phải một mình cha hắn làm chủ. Hơn nữa, ông trùm đó cũng không chỉ có một người con trai. Hắn ta có thể vì tình yêu mà tha cho Phương Ức, nhưng những người anh em khác thì không nuốt trôi được chuyện này. Chưa kể có mấy anh em, nhưng người thừa kế chỉ có một.”
Cố Chấn Viễn nói một cách nhẹ nhàng, nhưng Thư Viện có thể tưởng tượng được gió tanh mưa máu tɾong đó.
“Vậy tại sao Phương Ức lại bắn thị trưởng Lâm?” Nếu đã không hiểu vậy thì mở miệng hỏi thẳng.
Dù sao Cố Chấn Viễn cũng là chồng cô, cô không việc gì phải ngại ngùng.
Trên mặt Cố Chấn Viễn vẫn mang ý cười “Mấy nam tranh một nữ. Mỗi người đều có hy vọng, nhưng mỗi người cũng không nắm chắc.”
Thư Viện mở to mắt nhìn Cố Chấn Viễn “Thị trưởng Lâm anh ta cũng...”
Lúc này cô mới nhớ ra, thị trưởng Lâm cũng từng là một tɾong những người đã cứu Phương Ức.
Thậm chí, anh ta còn là người cứu Phương Ức sớm nhất, chính thị trưởng Lâm đã giúp cô ta xóa sổ câu lạc bộ đêm lớn nhất thành phố núi.
Chỉ là sau đó ba người đàn ông còn lại the0 đuổi quá rầm rộ, khiến Thư Viện quên mất việc này.
"Muốn chỉ lo thân mình không dễ dàng, nhưng muốn nước chảy bèo trôi thì chẳng khó chút nào." Cố Chấn Viễn lạnh giọng nói.
Thư Viện không có ngốc, nghe Cố Chấn Viễn nói vậy thì cô cũng hiểu ra được phần nào.
"Việc buôn bán người, thị trưởng Lâm cũng có tham gia." Đối với người đàn ông mà cô chỉ mới gặp vài lần này, cô không có thiện cảm, nhưng cũng không có ác cảm.
Cô hiểu rõ, thế giới này không chỉ có trắng và đen, mà còn tồn tại rấtnhiều vùng đất màu xám.
Chỉ một sơ sẩy là có thể khiến người ta ngã đến tan xương nát thịt.
Cố Chấn Viễn gật đầụ