Bà ta cho rằng con trai sẽ ngoan ngoãn nghe lời, chính là bà ta không ngờ bà ta chỉ không chú ý một chút, con trai bà ta lại gây ra chuyện lớn như vậy.
Đe dọa vợ của Cố Chấn Viễn.
Nó tưởng vợ của Cố Chấn Viễn là hạng người bình thường, không lên được mặt bàn hay sao?
Phu nhân tư lệnh lập tức lao nhanh đến biệt thự nơi vợ chồng Cố Chấn Viễn đang ở, chỉ mong có thể "biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ".
Vừa đi bà ta vừa hiểu rõ đầu đuôi sự việc, sao con trai bà lại vô duyên vô cớ đi trêu chọc vợ của Cố Chấn Viễn?
Đến khi bà ta biết mọi chuyện đều dính líu đến Phương Ức.
Phu nhân tư lệnh chỉ hận không thể lột da Phương Ức ngay lập tức.
Bà ta đã sớm biết Phương Ức là loại phụ nữ chuyên gây họa, vậy mà con trai bà ta không chịu nghe lời bà ta, cứ phải dính vào cô ta cho bằng được.
Cũng không nhìn xem người phụ nữ kia mới đến thành phố núi bao lâu, vậy mà cô ta đã gây ra bao nhiêu chuyện.
Thậm chí vì có quan hệ với cô ta, mấy đường làm ăn của họ cũng bị phá hỏng không ít.
Thôi thì chuyện đó cũng tạm cho qua, nhưng cố tình người phụ nữ đó lại có một loại vận may kỳ lạ.
Riêng bà ta biết có rấtnhiều lần có người muốn lấy mạng cô ta, vậy mà lần nào cô ta cũng may mắn thoát được.
Chính vì vậy mà bây giờ, dù có không ít người nhìn cô ta không vừa mắt, nhưng ai nấy cũng đều giữ thái độ đứng xa xem, không ai muốn ra tay nữa.
Sợ người xúi quẩy sẽ là chính mình.
Thật vất vả truyền ra tin Phương Ức thế mà nổ súng với thị trưởng Lâm, mọi người đều cho lúc này chắc chắn cô ta xong đời rồi.
Không ngờ cô ta lại kéo the0 cả con trai bà ta xuống nước.
Còn quan hệ giữa Phương Ức và vợ của Cố Chấn Viễn thì mọi người sớm đã r sớm thăm dò rõ ràng.
Lúc trước vợ Cố Chấn Viễn gặp nạn, được người dân ở thôn Phương Gia cứu giúp, từ đó phát hiện có giáo viên tình nguyện câu kết với bọn buôn người để bán nữ sinh mà Phương Ức lại chính là người thôn Phương Gia.
Tuy hai người có biết nhau, nhưng giữa hai người không hề có tình cảm hay giao tình gì.
Chỗ dựa của Phương Ức cũng không phải là Thư Viện, mà là từng người đàn ông từng cứu cô ta.
Chính vì thế bà ta mới thấy người phụ nữ này có vấn đề. Bà ta hiểu rấtrõ con trai mình, tâm của con trai bà ta chưa định, đối với bất kỳ người phụ nữ nào tự dâng tới cửa thì nó cũng chỉ chơi bời qua đường thôi.
Thế nhưng sau khi vô tình cứu Phương Ức, nó lại đối với người phụ nữ đó đào tim móc phổi, đến cả lời của mẹ nó cũng chẳng buồn nghe nữa.
Giờ thì vì cô ta, con trai bà ta đã gây ra họa lớn.
Vốn dĩ bà ta đối với người phụ nữ đó còn định mắt nhắm mắt mở.
Nhưng hiện tại vì con trai mình, bà ta không thể không ra tay.
Sau khi nhỏ giọng căn dặn mấy câu, bà ta cũng không còn bận tâm đến chuyện của Phương Ức nữa.
Một hai lần thì thôi, nhưng bà ta không tin lần nào cô ta cũng may mắn thoát được như thế.
Thế nhưng khi phu nhân tư lệnh đến biệt thự nhỏ, lại không cách nào gặp được Thư Viện.
Người hầu nói Thư Viện bị dọa sợ, đã gọi bác sĩ đến khám rồi uống thuốc, hiện giờ đang ngủ.