Chỉ riêng sinh hoạt giải trí ở thế giới kia, thế giới này không thể so bì.
Nhưng trên đời không có bữa cơm nào là miễn phí.
"Tôi đang sống rấttốt ở thế giới này, tôi còn có chồng và con gái rồi. Tôi không thể bỏ họ để rời đi được." Huống hồ, Sở Sở là đứa con duy nhất của cô tɾong hai kiếp người.
Còn có Cố Chấn Viễn.
Anh là chồng của cô.
Sao cô có thể nhường anh cho người phụ nữ khác?
Hơn nữa, cô biết rõ, không chỉ "nguyên chủ" đã sớm chết mà Sở Sở cũng không còn sống.
Vị hòa thượng này đã có thể xuống ta với cô, ai biết được ông ấy sẽ làm gì với Sở Sở?
Sau khi nghe Thư Viện nói vậy, cao tăng cũng không nói thêm gì nữa.
Một lát sau sau, cao tăng lấy ra một chuỗi tràng hạt.
"Thứ này có thể sẽ trợ giúp cho con gái thí chủ sau này. Nếu có thể, hãy để cô bé luôn luôn mang the0 bên mình." Sau khi nói xong ông ấy niệm một câu "A Di Đà Phật."
Rồi ông ấy lặng lẽ rời đi, không thèm nói một câu từ biệt.
Thư Viện nhìn the0 bóng lưng của cao tăng một lúc lâụ Cô không tin ông ấy đến đây chỉ để nói vài câu vu vơ như vậy với cô.
Nhưng từ trên người ông ấy, Thư Viện không cảm nhận được bất kỳ ác ý nào.
Cô cầm chuỗi tràng hạt trên bàn lên, Thư Viện nhìn một lúc lâu, sau đó bỏ tràng hạt vào tɾong túi xách.
Cầm lấy trên bàn Phật châu, nhìn một hồi lâu, liền đem Phật châu bỏ vào bao.
Vừa về đến biệt thự nhỏ ở tạm, Thư Viện lập tức dùng kênh đặc biệt để gửi chuỗi tràng hạt mà vị cao tăng đưa về thủ đô đồng thời dặn dò phải luôn đe0 lên tay con gái cô, tuyệt đối không được tháo ra.
Mặc dù cô không rõ vị cao tăng đó rốt cuộc muốn làm gì, cô cũng không định hỏi thêm.
Nhưng cô có thể cảm nhận được, vị cao tăng đó không có ác ý với Sở Sở.
Chỉ là nếu cô là linh hồn từ thế giới khác, vậy thì Sở Sở là gì?
Cũng là một linh hồn từ thế giới khác sao?
Nhưng sau khi nghĩ một lúc, Thư Viện thấy điều đó h0àn toàn không thể. Dù trước đây cô chưa từng tiếp xúc nhiều với trẻ con, nhưng cô cũng đã nhìn thấy không ít con nhà người ta, cho nên cô rấtchắc chắn, Sở Sở chỉ là giống những đứa trẻ khác.
Có lẽ vì cô đã thay đổi vận mệnh của nguyên chủ, nên vận mệnh của Sở Sở cũng được sửa the0. Vốn dĩ, Sở Sở không có số làm người.
Thư Viện nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không thể hiểu được ý của vị cao tăng kia.
Mà đã không hiểu được, thì cô cũng lười không buồn nghĩ thêm làm gì.
Cho nên Thư Viện liền gạt chuyện vị cao tăng sang một bên.
Rất nhanh sau đó, tình hình ở thành phố núi cũng ổn định. Dù sao Cố Chấn Viễn cũng nắm tɾong tay lực lượng quân sự áp đảo, xử lý mấy kẻ tôm tép không phải chuyện khó khăn.
Sau khi giải quyết xong chuyện ở thành phố núi, Cố Chấn Viễn quyết định đưa Thư Viện trở về thủ đô.
Lúc này, Thư Viện mới biết, không chỉ có thành phố núi xảy ra biến động lớn, mà cả thủ đô cũng xảy ra biến động lớn.
Không ít thế gia ở thủ đô đã tɾúng đạn ngã ngựa, ngay cả nhà chồng của Thư cô cô cũng không tránh được.