⬅ Trước Tiếp ➡
Thì có khi cô đã quỳ xuống cầu xin thần phù hộ rồi.
Trong khi đó Cố Chấn Viễn vẫn giữ bộ dạng bình thản như gió thoảng mây bay, dường như không hề xem đợt tấn công bên ngoài là điều gì nghiêm trọng.
Nếu không phải cô hiểu quá rõ con người Cố Chấn Viễn, biết rằng dù quân phiến loạn có đánh đến tận cửa, anh cũng vẫn mặt không biến sắc.
Nhìn thấy Cố Chấn Viễn bình tĩnh như vậy, có lẽ cô cũng sẽ không còn quá sợ hãi.
Nhưng cô đã sống nhiều năm như vậy, phần lớn thời gian sống ở nơi trị an tốt, đừng nói là tình huống như hiện tại, ngay cả cướp bóc cô còn chưa từng gặp phải
Cố Chấn Viễn nhìn ra không có việc gì đâụ"
Cô rấtmuốn tin vào lời Cố Chấn Viễn nói.
Nhưng linh cảm của cô cứ thấp thỏm không yên.
"Anh đưa Phương Ức đi đâu rồi?" Cô vẫn không quên cái quy luật bất tử của nữ chính.
Ai mà đối đầu với nữ chính, người đó sẽ gặp xui xẻo.
"Anh không ra tay với cô ta." Cố Chấn Viễn thành thật nói.
Anh chỉ không ra tay giúp đỡ khi biết cô ta gặp nguy mà thôi.
Cố Chấn Viễn nói, Thư Viện là tuyệt đối tin tưởng.
"Vậy cô ta đang ở đâu?"
"Chắc là bên kia biên giới rồi." Anh chỉ biết Phương Ức bị đưa sang biên giới, còn cụ thể đi đâu, anh cũng không quan tâm.
Thư Viện trầm ngâm một lúc "Đám người này... Có khi nào có liên quan đến Phương Ức không?"
Tuy nhiên, nếu Phương Ức thật sự muốn trả thù, thì cũng không đến mức kéo thù lên người bọn họ.
Cố Chấn Viễn bật cười "Em suy nghĩ nhiều quá rồi."
Đây là chuyện không có khả năng.
Dù Phương Ức có vận may kỳ lạ, thì cô ta cũng chỉ là một cô gái. Còn đám kia là một đội quân phiến loạn có vũ trang, Phương Ức làm sao có thể có quan hệ với bọn họ được?
Chưa kể, Phương Ức đã bị đưa ra khỏi thủ đô thì càng không có khả năng dính dáng gì tới đám người đó.
E là đám người này cũng không thu nhận Phương Ức.
Bọn họ không cần người giặt giũ nấu ăn, thì sao có thể để một cô gái yếu đuối làm chậm hành trình của họ.
Tuy Cố Chấn Viễn cảm thấy chuyện đó không có khả năng, nhưng Thư Viện lại cảm thấy rấtcó khả năng.
Dù sao với định luật nữ chính, Phương Ức có rơi vào tình cảnh khó khăn đến đâu, cũng sẽ có người cứu cô ta.
Nhưng nếu Phương Ức thật sự dính vào đám quân phiến loạn có vũ trang này, thì đời này của cô ta coi như xong rồi.
Dù là nữ chính, cô ta cũng không thể nào quay về thủ đô thậm chí ngay cả thôn Phương Gia cũng không thể quay về.
Nên dù cô không thích Phương Ức, cô cũng không mong cô ta rơi vào kết cục như vậy.
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất cũng rung chuyển mấy cái.
Cố Chấn Viễn lập tức ôm Thư Viện vào tɾong ngực bảo vệ cô.
Không lâu sau, nhân viên an ninh chạy vào báo cáo.
"Tiên sinh, chỗ này hiện tại không còn an toàn nữa, chúng ta phải rời đi ngay lập tức."
Đã xảy ra chuyện gì?
Thư Viện có linh cảm chẳng lành.
Cố Chấn Viễn hôn nhẹ lên trán Thư Viện rồi nói "Em đi trước đi. Yên tâm, anh sẽ nhanh chóng đến tìm em."
Thư Viện còn không kịp cự tuyệt, những nữ vệ sĩ thường ngày của cô đưa cô rời khỏi nơi đó.
Phương Ức chưa bao giờ, chưa bao giờ hận một người đến như vậy.

⬅ Trước Tiếp ➡