Hơn nữa, mục tiêu chính của bọn họ là Cố Chấn Viễn, còn mạng của Thư Viện giống như đồ tặng thêm, có thể có có thể không.
Biết được điều đó, tɾong lúc hỗn loạn Phương Ức đã lặng lẽ rời khỏi người đàn ông kia.
Cô ta rấtmay mắn, trên đường đi cô ta không gặp phải ai.
Sau đó cô ta thấy Thư Viện đang chuẩn bị rời đi dưới sự bảo vệ của nhóm quân nhân.
Dĩ nhiên, cô ta sẽ không để Thư Viện dễ dàng thoát thân như vậy, nên cô ta âm thầm bám the0.
May mắn thay, để tránh gây chú ý, bọn họ không lái xe, mà chọn đi đường núi rời đi.
Phương Ức cứ thế bám the0 sau bọn họ, có vài lần cô ta suýt nữa thì bị mất dấu, cũng có nhiều lúc cô ta mệt đến mức muốn gục ngã.
Nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng.
Từ ban ngày đến khi trời tối, từ đêm tối đến lúc trăng lên đỉnh đầụ
Cuối cùng bọn họ cũng dừng chân nghỉ ngơi.
Phương Ức không dám đến quá gần, chỉ có thể chịu đói khát, chịu lạnh mà chờ đợi.
Lúc này đây, cô ta chẳng khác gì một con báo săn, đang kiên nhẫn chờ đợi thời cơ vồ mồi.
Suốt cả quãng đường đi, Thư Viện không một lần than khổ hay than mệt, chỉ lặng lẽ đi the0 mọi người, thế nhưng tɾong lòng cô luôn nghĩ đến Cố Chấn Viễn, lo lắng cho sự an toàn của anh.
Dù biết đường về thủ đô rấtnguy hiểm, nhưng cô không ngờ những người đó vậy mà lại điên cuồng đến mức dùng cả vũ khí hạng nặng̝, chỉ để giết bọn họ.
Chính vì thế, cô lại càng lo lắng hơn cho Cố Chấn Viễn, không biết giờ anh ra sao rồi, liệu có thoát khỏi nguy hiểm, không biết giờ anh có đang ở nơi an toàn hay không.
Vì vậy, ngay khi được dừng chân nghỉ ngơi, Thư Viện lập tức sốt ruột hỏi "Tiên sinh bây giờ đang ở đâu?"
Người bảo vệ bên cạnh trấn an cô "Phu nhân yên tâm, hiện tại tiên sinh rấtan toàn, chẳng bao lâu nữa sẽ đến hội hợp với chúng ta."
Dù nhân viên an toàn bên người nói như vậy, nhưng trước khi chưa tận mắt thấy Cố Chấn Viễn, Thư Viện không thể nào yên lòng nổi.
Nhưng cô cũng hiểu lúc này, dù có hỏi nhiều hơn nữa cũng vô ích, vì anh ta cũng không thể nói cho cô quá nhiềụ
Chưa kể, hiện tại đừng nói Cố Chấn Viễn đang tɾong hiểm cảnh, chỉ sợ cô cũng chưa thoát khỏi nguy hiểm, những người đó rõ ràng là muốn vợ chồng cô hồn xác đều ở thành phố núi.
Điều duy nhất khiến cô còn chút an ủi lúc này, là cho dù cô và Cố Chấn Viễn đang tɾong h0àn cảnh nguy hiểm, nhưng an toàn của Sở Sở h0àn toàn không phải lo lắng.
Dù những người đó có điên đến đâu cũng không dám ra tay với ông cụ, dù sao thì Cố Chấn Viễn chỉ nhằm vào tội phạm, nhưng nếu chọc giận ông cụ thì cả nhà những người đó sẽ không còn đường sống.
Dù Thư Viện tự trấn an mình như vậy, nhưng cô vẫn thấy bất an cùng cực.
Cô chỉ mong nhanh chóng hội hợp với Cố Chấn Viễn, rồi cùng nhau trở về thủ đô.
Cũng chính vì tɾong lòng đầy tâm sự, đêm đó Thư Viện không sao chợp mắt được.
Nhưng cô biết mình phải cố nghỉ ngơi, nếu không ngày mai vẫn còn phải tiếp tục lên đường, thì biết làm sao bây giờ?
Dù cố nói với mình như thế, nhưng Thư Viện vừa nhắm mắt lại, cô vẫn không thể ngủ nổi.
Cuối cùng, cô liền dứt khoát đứng dậy đi vệ sinh.