Vậy Thư Viện bài xích cô ta đến thế là vì người xuyên không trước đó rơi vào tay Thư Viện đã nói gì đó.
Chẳng lẽ... Trong thế giới này, cô ta không phải nữ chính, mà chỉ là một vai phụ đáng thương.
Không, không thể nào Phương Ức không chịu chấp nhận ý nghĩ đó.
Cô ta không thể chỉ là một nhân vật phụ đáng thương, nếu cô ta đã có cơ hội xuyên không đến đây, thì cô ta phải là con cưng của thế giới này, là nữ chính mới đúng
"Tôi có nói bậy hay không, chính cô là người rõ nhất." Ánh mắt Thư Viện lạnh lùng nhìn Phương Ức nói "Cô biết rõ giáo viên ở trường có vấn đề, nhưng cô vẫn để cháu gái mình, và những chị em ở thôn mình bị giáo viên ở trường bán đi. Cô cũng biết rõ nếu cô gióng trống khua chiêng để tìm người thì các cô ấy sẽ không còn đường sống, nhưng cô vẫn cố ý làm như vậy. Trong lòng cô chỉ có chính mình, còn tất cả người khác chỉ là bàn đạp cho cô tiến lên mà thôi."
Phương Ức biết Thư Viện nói đúng sự thật, nhưng vậy thì sao chứ? Cô ta là nữ chính của thế giới này, những người khác vì cô ta mà hy sinh cũng là chuyện hiển nhiên.
Hơn nữa, cháu gái và mấy chị ở thôn chết đi, cô ta cũng rấtkhổ sở mà.
Dù cô không có tình cảm sâu đậm với bọn họ, nhưng cô ta chưa bao giờ có ý định khiến bọn họ chết cả.
"Tôi đã từng cầu xin cô cứu họ mà." Phương Ức không chấp nhận bị buộc tội như vậy.
Cháu gái cô ta và mấy cô gái ở thôn không phải do cô ta hại chết.
"Tôi cũng từng nói rồi, tôi không có khả năng cứu họ." Thư Viện tự hiểu rõ khả năng của mình, cô không có năng lực thì không gánh vác trách nhiệm kia."
"Cô nói dối Cô làm sao mà không có năng lực kia " Đây đều là lỗi của Thư Viện. Nếu cô chịu giúp cô ta, thì những người đó đã không phải chết "
"Tôi không phải cô, cứ cho mình là nữ chính của thế giới này thì không để người khác vào mắt. Sau khi cô xuyên đến thế giới này, cô từng thật lòng yêu thương ai chưa? Ngay cả cha mẹ cô, cô cũng chẳng mảy may quan tâm. Cô biết rõ mình gây động tĩnh lớn thế, những người đó không làm gì được cô thì chắc chắn sẽ tìm người thân của cô để tính sổ, vậy mà cô có từng báo trước cho họ một tiếng không?" Giọng của Thư Viện lạnh băng, nếu không nhờ Cố Chấn Viễn đã sớm có sự chuẩn bị, thì thôn Phương Gia chắc đã trở thành vật thế mạng rồi.
"Tôi..."
Phương Ức rấtmuốn phủ nhận, nhưng cô ta biết rấtrõ, ngay từ lúc cô ta rời khỏi thôn Phương Gia, cô ta không nghĩ đến những người ở thôn Phương Gia nữa.
Với cô ta mà nói, những người đó chỉ là những sinh mệnh qua đường tɾong cuộc đời mình, chưa bao giờ cô ta thật sự xem họ là người thân.