Sau đó cô tính xem của hồi môn của mình là bao nhiêụ Mặc kệ thời đại nào, tiền vẫn là thứ quan trọng nhất.
Tục ngữ nói rất đúng, tiền không phải vạn năng, nhưng là không có tiền là trăm triệu không thể.
Một năm nay cô có thể ăn ngon mặc đẹp, không chỉ vì chồng cô không keo kiệt với cô mà còn vì của hồi môn mà ông nội nguyên thân cho cũng đủ nhiềụ
Ở thời đại này một cân thịt lợn 70 xu, một cân gạo 3 xu, một cân thịt gà 5 xụ
Mà ông nội nguyên thân chỉ tính tiền mặt đã cho 30.000 đồng tiền. Chỉ bằng vào số tiền này đã đủ cho nguyên thân sống giàu có cả đời, còn chưa kể đến những châu báu trang sức kia, phòng ở, cửa hàng mặt tiền cùng đất đai.
Những thứ đó để chờ đến thủ đô sẽ quyết định xử lý như thế nào, vấn đề hiện tại là cô muốn mang theo bao nhiêu người về thủ đô.
Theo những người mà người chồng tiện nghi của cô phái tới nói, về sau bọn họ sẽ sống ở một nơi gọi là trang viên Lan viên, bên trong đó ngoại trừ người chồng tiện nghi và thủ hạ của anh, còn có một người quản gia và vài cô hầu gái, nếu ở chỗ này cô có người hữu dụng dùng quen tay đương nhiên cũng có thể mang về.
Còn yêu cầu gì nữa, sau khi trở lại thủ đô có thể tìm thêm người cũng được.
Sau khi nghe những lời này, Thư Viện quyết định đem những người hầu hạ cô cùng con gái đều mang về.
Tất nhiên chỉ có vài người, một là bảo mẫu của con gái một nữ đầu bếp, còn một bà dì, còn những người khác đều là bảo tiêu của người chồng tiện nghi phải tới.
Nhưng ít nhất những người này đều là những người cô đã gắn bó một năm nay, so với những người chồng cử đến, cô chắc chắn tin tưởng họ hơn. Kế hoạch không thể theo kịp biến hoá.
Cuộc sống chắc chắn có những điều bất ngờ.
Sống đến hơn bốn mươi tuổi, cả đời cô gặp quá nhiều biến hóa và ngoài ý muốn, cô cũng lười đếm.
Cho nên mới vừa lên xe lửa không được hai ngày, bảo mẫu của con gái liền ngã bệnh, điều này Thư Viện cũng không cảm thấy bất ngờ.
Cô cũng nhìn ra được bảo mẫu của con gái bị bệnh không phải vì không quen với khí hậụ
Ở trên xe lửa có gì mà không quen với khí hậu, chỉ là cô ấy không may mắn ăn nhầm thứ gì đó mà thôi.
Vì vậy nửa đường bảo mẫu xuống khỏi xe lửa, đương nhiên bảo mẫu cũng không có khả năng đi theo bọn họ đến thủ đô.
Cũng may con gái không cần uống sữa của bà mẫu, cô mang theo người cũng đủ nhiều, không có bảo mẫu, còn có người khác có thể giúp cô chăm sóc con gái.
Nhưng kinh nghiệm xem hàng trăm bộ phim truyền hình cho cô biết rằng ai đó đã cố tình làm làm cho bảo mẫu bị bệnh, khiến cho cô luống cuống bận rộn mắc sai lầm.
Ai đã động tay động chân, ở trên xe lửa cô muốn điều tra cũng không có cách nào điều tra được, mà Thư Viện cũng lời điều tra, cô giáo dùng cái đầu đầy tóc dài này đánh cược, chờ sau khi tới thủ đô người kia là ai tự nhiên sẽ biết, cho nên hiện tại căn bản không cần lãng phí sức lực.
Cũng may dọc theo đường đi cũng chỉ có một mình bảo mẫu một người này xảy ra chuyện ngoài ý muốn.