⬅ Trước Tiếp ➡

đánh nhau, là trùm trường nói một không nói hai ở trung học, hiện tại là lão đại của trụ sở này.
Trương Hiểu Thi có thể sống tốt như vậy cũng đều là do hắn ta hộ tống, đổi thành nữ sinh bình thường khác có lẽ còn thảm hơn cả cô.
À, đúng rồi… trước khi Hứa Vong Xuyên và Trương Hiểu Thi ký kết giao ước, hắn ta có theo đuổi cô.
Mà cô đã ở ngay trước mặt thầy trò toàn trường, nhục nhã hắn ta.
Cuộc đời có những cuộc gặp gỡ kỳ lạ như vậy đấy.
Nếu như lúc trước không thanh cao kiêu ngạo như vậy, hiện tại người được hưởng sự che chở đó là cô.
Nhưng cuộc đời nào có nhiều “nếu như”?
Diệp Tịch Nhan nằm rạp trên mặt đất, không dám nhìn Hứa Vong Xuyên.
Vì để tránh sự nhục nhã của Trương Hiểu Thi, cô chỉ có thể giả điên, giả ngu, giả vờ như không biết bọn họ.
Hứa Vong Xuyên chẳng nói gì.
Chỉ cho cô một bộ quần áo.
Nhưng cô lại mong hắn ta nói gì đó, gì cũng được.
Về sau cô bình an sinh con.
Là một đứa bé gái, chỉ cần liếc qua cũng biết là một bé gái xinh đẹp.
Hai mắt Lưu Bưu toả sáng, đối xử rất tốt với hai mẹ con cô.
Về sau Diệp Tịch Nhan mới biết, tên này là tội phạm hiếp dâm trốn khỏi ngục giam, có đam mê với trẻ con, thích nhất chính là những đứa bé gái bốn năm tuổi.
Cô đã thử chạy trốn.
Chạy đi lại bị hắn bắt trở về.
Lần cuối cùng, đều đã trốn căn cứ khác lại bị Trương Hiểu Thi lặn lội ngàn dặm bắt về.
Nhìn cô chịu khổ, đại khái là niềm vui thú duy nhất của Trương Hiểu Thi.
Đêm hôm ấy, Lưu Bưu muốn động đến con gái cô.
Cô liều chết giết hắn, chính mình cũng bị đâm một nhát vào bụng.
Zombie đột phá tuyến phòng ngự xông vào nhào về đứa bé con đang khóc nỉ non.
Một khắc cuối cùng, Diệp Tịch Nhan đã khóc và dùng tay bịt ngạt đứa con gái của mình.
Còn sống, tương lai cũng chẳng tốt hơn.
Cô hận thế giới này.
Càng hận chính mình.
Vì sao lại luân lạc đến bước đường này … Diệp Tịch Nhan trọng sinh.
16 tuổi, lớp mười một.
Ba tháng sau lễ khai giải, để thoát khỏi Hứa Vong Xuyên kiên nhẫn lại không biết tự lượng sức mình, cô đã đứng trước toàn trường, dùng loa phát thanh đọc bức thư tình sai lỗi chính tả của trùm trường, khiến hắn ta thành trò cười hả hê của bàn dân thiên hạ.
Hiệu quả xuất sắc, ròng rã một tháng trời, Hứa Vong Xuyên không đến lớp.
Hiện giờ là tháng tư.
Cách đợt bùng phát virus Zombie là ba tháng.
Hứa Vong Xuyên rốt cuộc cũng đã đi học, còn cùng Trương Hiểu Thi song hành như hình với bóng, coi cô như không khí.
Đã từng lấy lòng biết bao nhiêunan trốn tiết nửa năm làm tại công trường sắt thép, tiêu hết mấy vạn tiền mồ hôi nước mắt để mua pháo hoa, chỉ để vào hôm sinh nhật cô, thắp sáng nửa thành phố vì cô.
Hiện giờ có thể lạnh lùng đến vậy, trực tiếp chuyển từ lớp đặc biệt của Diệp Tịch Nhan đến lớp rác rưởi của Trương Hiểu Thi, ở đó tất cả đều là những kẻ dùng tiền vào đây, không có một chút học thức sách vở nào.
“Tịch Nhan, tan học xong đi dạo tiệm sách không?” “Không.” “Haiz, ông chủ nhắn tin rằng mới có một nhóm đến đó dạy thêm.” Tôn Á tặc lưỡi “Bình thường cậu là người hào hứng nhất cơ mà.” “Thẻ hội viên tiệm sách còn hơn ba vạn, cầm đi, quẹt thoải mái.” “O, cái này… tớ không có ý này.” Thành


⬅ Trước Tiếp ➡