⬅ Trước Tiếp ➡
Tôi nói thiên kim tổng thống, cô có thể làm cho đúng thân phận của mình được không? Cô yêu thích anh ta đuổi đến tận đây, làm tổn thương mặt mũi của mình, dù sao cô cũng là một cô gái, phải có tự tôn.”
Đối với tình địch, tất nhiên là phải hiểu
“Đây là chuyện của tôi.” Trong đầu Nam Ương Ương hiện lên hình ảnh vừa trông thấy.
Giữa ban ngày Diệp Cô Thâm ngủ?
Thật khó tin!
“À chuyện của cô, cô chờ đi! Anh ta đang nghỉ ngơi.” Đường Tuệ Như cầm điện thoại, nhàn nhã ngồi trên ghế sa lon.
Âm thanh giày cao gót của Nam Ương Ương vô cùng chói tai: “Đến cùng cô tên là gì?’
“Quan trọng sao? Cô yêu thích anh ta, không phải tôi!” Đầu Đường Tuệ Như cũng không nhìn lên, hoàn toàn không để cô ta vào mắt.
“Đối với tình địch tất nhiên phải hiểu rõ!”
Nam Ương Ương nói trắng ra như vậy, Đường Tuệ Như cũng không đành lòng nói cho cô ta biết, bản thân cô một anht cũng không thích Diệp Cô Thâm!”
“Tại sao cô không nói chuyện!” Nam Ương Ương cúi đầu nhìn cô. Người phụ nữ này đối mặt với tình địch cũng quá bình tĩnh rồi!
“Xin lỗi, tôi không đến trường mẫu giáo, không biết không trả lời câu hỏi của người khác là hành vi không lễ phép…” Đường Tuệ Như ngồi trên ghế sa lon, nghiêng chân, so với trước càng bừa bãi hơn.
Không đến trường mẫu giáo có gì tốt mà khoe khoang sao?
“Tiểu thư Nam, mời cô rời khỏi đây.” Phong Lệ bỗng nhiên từ bên ngoài tiến vào.
Nếu như bị thủ trưởng biết rõ Nam Ương Ương lại xông vào đây, nhất định anh ta sẽ bị chết rất thảm!
“Tôi…” Nam Ương Ương không muốn rời đi, nhưng Diệp Cô Thâm đang ngủ, còn không biết lúc nào tỉnh dậy.
Cô gái này bộ dạng không thèm để ý đến, cô ta nhìn là muốn tức giận, vẫn là rời đi trước.
Nam Ương Ương đi rồi, thế giới đều cảm thấy yên tĩnh một anht.
Đường Tuệ Như cũng không vội vã quay về phòng ngủ, cầm điện thoại chơi game lại cảm thấy buồn ngủ, ngủ quên trên ghế sô pha.
Đột nhiên cô cảm thấy ghế sô pha còn mềm hơn giường.
Cô bị tiếng cười làm cho tỉnh giấc.
“A…”
Diệp Cô Thâm ở bên cạnh nhìn cô, ngủ gặp ác mộng sao?
“Mẹ nó!” Cái miệng nhỏ nhắn phấn nộn nói ra hai chữ.
Mẹ nó sao?
Lông mày anh tuấn Diệp Cô Thâm nhíu lại, cô gái nhỏ này lại nói bậy như vậy!
“Nhảm vl! Có cho người ta ngủ không vậy!” Cô hơi tình ngủ, xoa xoa lọn tóc ngắn: “A…A…A.”
“Làm sao vậy?” Diệp Cô Thâm cúi đầu sát vào cô: “Ngủ không tốt sao?”
“A! Anh dọa quỷ sao!” Cô lùi lại sag bên, lúc nào lại chạy lên giường ngủ rồi.
Diệp Cô Thâm nhìn cô vô sự, lập tức đứng thẳng tắp, giọng nói mát lạnh, mặt không biểu tình: “Rời giường ăn cơm, sau khi ăn xong tản bộ đi đặc huấn, nhớ rõ mặc trang phục ngụy trang!”
“Tôi…”
Ông nội cũng thiệt là, thật tốt đấy, huấn luyện quân sự cái gì chứ!
Tố chất cơ thể cô có chỗ không tốt sao
Rõ ràng!
Không hiểu còn nói mò, đặc huấn, Diệp Cô Thâm cho cô đặc huấn, còn đào tạo cho cô thêm một lớp da.
Cô gái nhỏ rời giường mặc quần áo, đi ra ngoài ăn cơm, một đường cái miệng nhỏ la hét không để ý đến người đàn ông bên cạnh. Trong lòng oán trách ông nội Đường khoog phúc hậu, ngay cả tôi gái ruột cũng lừa bịp.
Buổi tối, đại bộ đội huấn luyện tại bãi tập, Tiểu Tuế Tuế đã bị Diệp Cô Thâm mệnh lệnh đứng tư thế quân sự dưới tầng ký túc xá.
Bắt đầu năm phút, đứng thẳng tắp thẳng hàng, sau đó bắt đầu uốn lượn dần.
“Chú Diệp…”
“Thời điểm đứng quân tư( tư thế quân sự) không được nói chuyện!” Sắc mặt Diệp Cô Thâm lạnh lùng nhìn cô.
Huấn luyện đặc biệt của anh, ít nhất trong thời gian huấn luyện quân sự, huấn luyện viên nhìn còn có thể vụng trộm lười biếng nhưng dưới cặp mắt soi mói của Diệp Cô Thâm, cô ngay cả ngón tay cũng không dám cử động!
Ủy khuất, nồng đậm ủy khuất!
Đường Tuế Như nhếch môi, ánh mắt tội nghiệp nhìn anh, Hiện tại cô rất cần hành tây để có thể khóc ra nước mắt…
“Chú Diệp…” Giọng cô nhỏ như muỗi: “Anh huấn luyện như vậy với bà xã tương lai của mình, không lo lắng về sau cô ấy không để ý tới anh sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡