⬅ Trước Tiếp ➡
“Không cần, tự tôi giặt được.” Đôi tai nhỏ thanh tú của cô cũng đỏ lên, bàn tay nhỏ cầm chặt lấy nội ý, ngước nhìn khuôn mặt đẹp trai, đôi môi đỏ càng đỏ thêm: “Chú Diệp, đồ riêng tư của tôi, anh có thể không động…”
“Anh nghe nói em chưa từng tự giặt quần áo, em sẽ biết làm sao?”
“Anh nghe ai nói vậy.” Cô khóc không ra nước mắt rồi, ba mẹ có phải muốn bán đứng cô triệt để rồi sao!
“Tôi có thể học, thật đấy!” Cô thật sai lầm khi đến quân đội mà!
Cô một đại tiểu thư, từ nhỏ lớn lên trong nhung lụa, đâu cần phải giặt quần áo đâu!
Đừng nói giặt quần áo, việc nhà cô cũng không biết gì cả.
“Vậy em thuận tiện giặt sạch quần áo của anh?” Diệp Cô Thâm buông tay, đưa cho cô một cái chậu xanh lá, quần áo bên trong hai người lộn xộn với nhau.
Cô bước đến cạnh chậu, ghét bỏ vứt quân trang của anh ra, còn có một cái quần lót ném cho anh, mới an tâm bỏ đồ lót của mình vào.
“Anh với tôi còn chưa có kết hôn, anh nghĩ tôi sẽ giặt quần áo cho anh! Nằm mơ!” Hai tay cô ôm lấy chậu chống vào thắt lưng, khuôn mặt nhỏ khẽ nâng.
Thế nhưng mà…
Quần áo phải giặt như thế nào?
“Anh muốn giặt quần áo cho em nhưng là em không đồng ý.” Trong tay Diệp Cô Thâm cầm quần áo, nhướn mày hỏi.
“Anh còn cười!” Bộ ngực Đường Tuệ Như phập phồng, cô cảm giác giống như mình bị đùa giỡn vậy!
“Nếu không tôi khóc một cái cho anh xem?” Nói thật, anh cũng không biết khóc là cái cảm giác gì.
Diệp Cô Thâm, anh già mà không tôn trọng!
“Diệp Cô Thâm!” Cô quát chói tai.
“Đã hối hận? Nghĩ đến anh giặt cho em?” Quần áo trong tay Diệp Cô Thâm quăng tới trước mặt cô.
Cô tránh không kịp, cả đống rơi vào trong chậu của cô.
“A…”
Cô với chậu cùng lúc ngã vào người Diệp Cô Thâm: “Anh già mà không tôn trọng.”
“Anh mới hai mươi sáu!” Anh nói xong, bất đắc dĩ thu dọn quần áo của hai người.
Cô một hơi xông ra ngoài, cảm giác hai tay trống trơn, đồ lót của cô chẳng lẽ thật sự để Diệp Cô Thâm giặt sao?
Nếu như không cho Diệp Cô Thâm giặt quần áo của cô, thì cô cũng hoàn toàn không biết nha.
Cô lại vòng vo trở lại, vừa vặn Diệp Cô Thâm từ phòng ngủ đi ra, thân hình cao to tiến tới gần cô.
“Chú Diệp, nếu không thì ném đi a!” Cô nhỏ giọng đề nghị.
Hai tay Diệp Cô Thâm nắm chặt cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của cô: “Đường Tuệ Như, em từ nhỏ đã phô trương lãng phí như vậy sao?”
“Cái gì mà phô trương lãng phí? Tôi không có! Chắc chắn không bao giờ! Đây là lần đầu tiên, hơn nữa, anh ngẫm lại nhiều xưởng sản xuất ở nước Mặc Viêm như vậy, nếu anh không mua đồ mới thì bọn họ phải bán hàng như thế nào, như thế làm sao có tiền phát lương cho công nhân, làm sao có thể xúc tiến phát triển kinh tế quốc dân. Tôi chỉ là vì muốn đất nước anhng ta phát triển tốt, cống hiến một phần sức lực của mình mà thôi! Không cần quá sùng bái tôi!”
Cô gái nhỏ nói đạo lý rõ ràng, nâng cao cằm nhỏ, một bộ dạng hoàn toàn cống hiến vĩ đại cho quốc gia cho dân tộc.
“Em biết nói như vậy, tại sao không đi làm luật sư đi? Thật tiếc cho giới luật sư mất đi một luật sư nữ xinh đẹp.” Đạo lý rõ ràng ngay cả anh cũng bị thuyết phục.
Đường Tuệ Như cầm lấy lịch trình, mắt nhìn thời gian vừa đúng giờ.
Đứng quân tư dưới bóng mát!
Lại là quân tư!
Không có điểm nào mới mẻ sao?
“Tôi đi đứng quân tư, Chú Diệp, chỉ cần anh không chê, tôi coi như là người hầu giúp tôi giặt quần áo cũng được!” Cô chạy nhanh như làn khói đi ra ngoài: “Dù sao cũng là đặc huấn, mình không cần phải đổi quần áo nha!”
Diệp Cô Thâm đứng ở ban công hành lang nhìn cô gái nhỏ đứng dưới cây ngô đồng, vóc dáng thẳng tắp.
Khóe miệng của anh nở nụ cười thản nhiên cũng không cần dạy bảo vẫn rất nghe lời đấy.
Anh yên tâm trở lại phòng.
Ánh mắt Đường Tuệ Như nhìn thấy Diệp Cô Thâm đi vào, cơ thể nhỏ bé lập tức chạy trốn mất.
Phòng y tế.
Bách Lý Doãn ngồi trong phòng làm việc có điều hòa, nghe tiếng nhạc âm hưởng du dương, buồn ngủ.
Đường Tuế Như lặng lẽ meo meo mở cửa phòng, đang buồn ngủ?
Vậy ngủ thêm một lát nữa là được rồi!
Cô chạy vào bên trong phòng thuốc, đôi mắt màu hổ phách to tròn căng lên nhìn tên thuốc, rất nhanh đã tìm được thứ cô muốn, cầm trong tay ống tiêm, cười tủm tỉm tiến về phòng Bách Lý Doãn.
Vẫn còn ngủ, cái mồm thật rộng nha, cái gì cũng nói cho Diệp Cô Thâm!
⬅ Trước Tiếp ➡