⬅ Trước

mất rồi, sau này quan hệ giữa Bắc Mạc và Ninh Triều lại phải tính toán lại.” Hoàng Thiệu Luân nhận lấy bức thư, cất vào trong áo “Hạ thần sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng, tìm ra biện pháp đối phó rồi sẽ cùng bệ hạ bàn bạc.” “Tùy khanh quyết định, bãi triều đi.” Y không còn tâm trí nào để suy nghĩ nữa, chỉ nôn nóng muốn trở về thăm Vân Tích và tiểu công chúa.
Không ngờ vừa mới chơi đùa với con gái chưa được bao lâu, đã có cung nhân đến báo rằng Hoàng Thừa tướng muốn gặp bệ hạ.
Nguyên Tử Triều đang bế con gái đi đi lại lại trong điện, mất kiên nhẫn đáp lại “Không gặp, không gặp, có việc gì thì để mai hãy nói.
Bây giờ ta đang bận, tiểu công chúa không thể rời xa phụ hoàng được.” Cung nhân nhận lệnh định lui ra, nhưng bị Lục Vân Tích ngăn lại.
Nàng khẽ trách “Thừa tướng khó khăn lắm mới tìm đến chàng, đã đuổi theo đến tận đây chắc chắn là có chuyện quan trọng, chàng vẫn nên đi gặp ông ấy đi.” Nói rồi, nàng đưa tay ra bế lấy con gái “Không ai là không thể rời xa chàng cả, mau đi gặp ông ấy đi.” “Thật là muốn trộm chút thời gian rảnh rỗi cũng không được.” Nguyên Tử Triều nhăn mặt nói, giọng điệu có phần khoa trương “Nàng không biết Hoàng Thừa tướng nói nhiều đến mức nào đâụ Ở trên triều đình còn đỡ, nếu gặp riêng thì ta phải nghe ông ta dông dài cả nửa ngày trời.” Lục Vân Tích cúi đầu mỉm cười “Vậy thì gặp ông ấy ở Thiên Điện đi.
Nếu sau một canh giờ mà chàng chưa về, ta sẽ bế Tam công chúa đến tìm chàng, nói rằng con bé nhớ phụ hoàng.” “Chỉ có nàng là thương ta nhất.” Nguyên Tử Triều thỏa mãn gật đầu, “Đưa Hoàng Thừa tướng tới Thiên Điện, ta sẽ đến ngay.” Nói rồi, y lại lưu luyến nhìn khuôn mặt đang say ngủ của con gái “À, nói hôm nay sẽ đặt tên cho con, xem ra Tam công chúa phải đợi thêm một chút nữa rồi.” Trong Thiên Điện, Hoàng Thiệu Luân sốt ruột chờ đợi.
Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, ông liền vội vàng tiến lên.
Đợi Nguyên Tử Triều cho tất cả mọi người lui xuống, sắc mặt ông nghiêm trọng, đưa ra bức thư từ buổi sáng.
“Bệ hạ, người hãy tự mình xem đi.” Nguyên Tử Triều có chút ngạc nhiên.
Y nhận lấy tờ giấy, mở ra “Chuyện gì vậy, sao lại nghiêm trọng đến thế?
Nếu bọn họ muốn đánh thì cứ đánh, Ninh Triều sau mấy chục năm dưỡng sức giờ đã sẵn sàng…” Y sững sờ, không nói nên lời.
Hoàng Thiệu Luân thấy y như vậy, cũng cau mày.
Mặt sau của bức thư là bản đồ bố phòng của đô thành Bắc Mạc.
Có được bản đồ này, thì có thể xâm nhập thẳng vào nơi đó như chốn không người.
Nguyên Tử Triều ngã người xuống ghế, hồi lâu không thể bình tĩnh trở lại.
Hoàng Thiệu Luân biết y cần thời gian để tiếp nhận thông tin, liền ý tứ lui xuống “Bệ hạ, lão thần chưa từng đọc qua bức thư này.
Nhưng đi theo người bao nhiêu năm qua, chứng kiến Ninh Triều từ cảnh hoang tàn đi đến thịnh vượng như ngày hôm nay, từ tận đáy lòng, thần cảm thấy bệ hạ là một vị hoàng đế tốt.
Người đã từ hai bàn tay trắng dựng nên cơ nghiệp, dù người có xuất thân thế nào cũng không hề quan trọng.” Nói xong, ông lui ra.
Nguyên Tử Triều ngồi đó, đầu óc kinh ngạc và choáng váng đến mức không thể tin được.
Y ngây người quên cả thời gian, cho đến một canh giờ sau, Lục Vân Tích quả thực đã đến tìm y.
“Không phải Hoàng thừa tướng đã lui ra từ sớm rồi sao?” Nàng thắc mắc.
Giọng nói của Lục Vân Tích đánh thức Nguyên Tử Triềụ Lúc này, y mới nhận ra mắt mình hơi ươn ướt.
“Chàng sao vậy?
Gặp phải chuyện gì khó khăn sao?” Lục Vân Tích đến gần mới nhận ra Nguyên Tử Triều có điều gì đó không ổn.
Những năm qua, chàng cần cù lo việc triều chính, văn trị võ công, gây dựng nên một Ninh Triều đã hoàn toàn khác xưa.
Hiện tại, trên triều đình hay khắp bốn bể, hầu như có rất ít chuyện có thể làm khó được chàng.
Nguyên Tử Triều hoàn hồn trở lại, y đưa bức thư cho Lục Vân Tích “Nguyên Dịch đã mất rồi, đây là bức thư lão ta viết cho ta.” Lục Vân Tích băn khoăn cầm lấy, trong lòng tự hỏi tại sao Nguyên Dịch lại viết thư cho chàng.
Rồi nàng bị dòng chữ đầu tiên “Con trai Tử Triều của ta” làm cho chấn động.
Đọc xong, nàng đến bên cạnh y, dịu dàng ôm lấy vai y “Nguyên Tử Triều chỉ là Nguyên Tử Triều, không quan trọng chàng là con của ai.
Chàng vẫn là chàng, là quốc quân của triều Ninh, là phu quân của ta, và là phụ thân của các con chúng ta.” Trái tim Nguyên Tử Triều ấm áp trở lại.
Y nắm chặt lấy tay nàng, thầm thì “Phải, mẫu thân từng nói ta không có cha.
Vương Bắc Mạc Nguyên Dịch yêu dân như con, nên đã đặt cho ta họ Nguyên, coi như là con của ông ta.” “Không ngờ, ta thực sự là con của ông ta.” Lục Vân Tích thở dài, đưa bức thư lại cho y “Mặt sau là bản đồ bố phòng của đại đô.
Nguyên Dịch đưa bản đồ này cho chàng, tức là đã trao cả Bắc Mạc cho chàng.
Hiện tại ông ta đã mất, có nhận người cha này hay không, đều do chàng quyết định.” Nguyên Tử Triều châm lửa, đốt cháy bức thư này.
Trong ánh lửa, có thể lờ mờ nhìn thấy vài dòng cuối cùng “Khi xưa vì việc quân chính của Bắc Mạc mà phụ lòng mẫu thân con, từ đó ôm hận suốt đời.
Giờ đây giao những thứ này cho con, coi như là một sự bù đắp.
Dưới suối vàng gặp lại nàng, cũng không đến nỗi quá khó xử.
Hy vọng kiếp sau không sinh vào nhà đế vương, chỉ mong được gặp lại nàng, làm một đôi vợ chồng bình thường.” Nguyên Tử Triều không chút lưu luyến, nhìn ngọn lửa từ từ tắt dần.
Bản đồ bố phòng quý giá của địch quốc đã hóa thành tro bụi.
Sau đó, y nắm lấy tay Lục Vân Tích, rời khỏi Thiên Điện.
“Ta và mẫu thân không cần sự bù đắp của ông ta, chỉ mong kiếp sau chúng ta đừng bao giờ gặp lại ông ta nữa.” Lục Vân Tích mỉm cười dịu dàng, nắm chặt lấy tay chàng “Kệ ông ta đi, kiếp sau chàng phải sớm gặp được ta.” “Nàng cũng vậy.” Nguyên Tử Triều gõ nhẹ vào đầu nàng, “Kiếp này ta vẫn cảm thấy chưa đủ.
Đi thôi, đã hứa sẽ đặt tên cho Tam công chúa, đây mới là quốc sự quan trọng nhất ngày hôm nay.”
⬅ Trước