Sau này, trong một lần ra ngoài, ông ta bất ngờ bị kẻ khác ám hại và bị trọng thương nghiêm trọng. Trong lúc nguy cấp, ông ta đã mở túi trữ vật đó ra, phát hiện bên trong có vài kiện bảo vật và rất nhiều linh đan, thậm chí cả một viên Phá Huyền Đan và một thanh trường kiếm xanh lam như dòng nước.
Thanh kiếm ấy có uy lực vô cùng mạnh, trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, ông ta đã nuốt viên Phá Huyền Đan và thành công đột phá, sau đó dùng thanh kiếm trong túi trữ vật chém chết kẻ địch. Giờ đây, thanh trường kiếm ấy đã được ông luyện hóa thành pháp khí bản mệnh.
Còn chiếc chuông này, cũng là vật mẫu thân Cố Ngôn Âm để lại. Suốt bao năm, ông ta chưa phát hiện ra điểm đặc biệt gì ngoài có âm thanh thanh thoát, dễ chịu hơn chuông bình thường.
Trông nó chỉ như món đồ chơi mà các cô nương yêu thích.
Cố Tùy tiện tay cầm chiếc chuông đưa cho Cố Ngôn An, cười nói "Không phải món đồ quý giá gì, nếu con thích thì cứ cầm lấy đi."
Cố Ngôn An thoáng sững sờ, sau đó là niềm vui sướng dâng trào. Nàng ta không ngờ Cố Tùy lại dễ dàng đưa chiếc chuông này cho mình
Cố Ngôn An đè nén cảm xúc mãnh liệt trong lòng, nàng ta cẩn thận cất chiếc chuông vào túi trữ vậ và ngọt ngào đáp "Cảm ơn phụ thân "
Đạt được thứ mình mong muốn, Cố Ngôn An bước ra ngoài với đôi chân nhẹ nhàng và vui vẻ.
Pháp khí phi hành vẫn tiếp tục tiến về phía trước. Một ngày trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc, bầu trời đã hoàn toàn chìm vào màn đêm.
Bên trong pháp khí phi hành, tất cả trở nên yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng chim kêụ Mọi người đã quay về phòng riêng của mình.
Cố Ngôn Âm cả ngày vùi đầu nghiên cứu cách tu luyện, đầu óc mệt mỏi đến mức đau nhức, chỉ cảm thấy như sắp vỡ tung. Làn gió đêm lướt qua má, nàng dần thấy cơn buồn ngủ kéo đến.
Nằm trên giường, chẳng bao lâu sau, nàng đã chìm vào giấc ngủ say.
Trong màn đêm tĩnh lặng, một tia hắc khí từ khe cửa sổ không đóng kín lẻn vào và lơ lửng giữa không trung, như cảm nhận được điều gì, nó từ từ dừng lại quanh thân nàng. Sau một lát, hắc khí nhẹ nhàng đáp xuống ngón tay trắng nõn của nàng, nổi bật trên làn da mềm mại.
Họa tiết trên cổ tay dường như nhận ra điều gì, lập tức phát ra ánh sáng mờ nhạt. Hắc khí di chuyển vài vòng quanh đầu ngón tay nàng, rồi từ từ luồn vào ống tay áo.
Trong mộng, Cố Ngôn Âm khẽ rùng mình và co người lại, đôi mày mảnh nhíu chặt. Mồ hôi lấm tấm trên trán.
Nàng như quay lại vào cái ngày trong sơn động u tối đó. Trong ánh sáng yếu ớt, hơi thở lạnh lẽo của nam nhân phủ xuống cổ nàng.
Bàn tay rắn chắc giữ lấy eo nàng, như muốn khắc sâu tận cốt tủy, phớt lờ lời cầu xin của nàng, hết lần này đến lần khác kéo nàng vào vực sâu vô tận…
Những giọt mồ hôi nóng bỏng rơi xuống xương quai xanh, lan ra thành vệt ám muội. Ngay lúc nàng nghĩ mọi chuyện đã chấm dứt, mệt mỏi gục trên phiến đá thì hắn lại lần nữa nhấc nàng lên từ mặt đất…
Cố Ngôn Âm giật mình tỉnh dậy, sợ hãi đến mức hoàn toàn tỉnh táo. Nàng thở hổn hển và nhìn lên trần nhà tối đen, cũng không có ai khác ở đây.
Hóa ra chỉ là mơ…
Cố Ngôn Âm thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại thấy bản thân vừa giận vừa xấu hổ.