Trong cơn sợ hãi tột độ, Cố Ngôn An bối rối nhìn quanh, sắc mặt trắng bệch như một đóa hoa mong manh trong gió.
Đúng lúc này, bầy sói đã xé xác nam tu sĩ xong lại lần nữa lao về phía bọn họ. Mùi máu tanh kích thích bầy Liệt Diễm Lang, khiến chúng càng thêm điên cuồng.
Cố Ngôn Âm dần kiệt sức, trong lòng ngày càng bực bội. Nhưng càng phiền hơn cả là từ nãy đến giờ, Cố Ngôn An cứ đi theo sát nàng vừa khóc vừa rên ɾỉ.
Tiếng khóc yếu ớt liên tục vang lên, như len lỏi vào tai nàng, không cách nào xua đi.
Khi nàng vừa đẩy lùi được một con sói khổng lồ thì bất ngờ nghe thấy Cố Ngôn An hét lên thảm thiết, rồi lao tới ôm chặt lấy cánh tay nàng.
Tim Cố Ngôn Âm giật thót. Nàng vội vàng nâng kiếm định đâm con sói phía sau, nhưng vì cánh tay bị giữ chặt nên động tác chậm lại một chút.
Vuốt sắc của con sói cào trúng cánh tay nàng, máu nóng bắn tung tóe.
Sắc mặt Cố Ngôn Âm lập tức tái nhợt, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Nàng tung một cước đá con sói khổng lồ văng đi.
Thân hình đồ sộ của con sói bị đạp bay, đập mạnh vào thân cây rồi rơi xuống đất, co giật vài lần và sau đó không động đậy nữa.
Nhìn vết thương trên tay, máu thịt đã lộ ra, Cố Ngôn Âm chỉ cảm thấy một luồng lửa giận bùng lên trong ngực.
Cố Ngôn Âm hất mạnh tay, gạt phăng Cố Ngôn An và gằn giọng mắng “Ngươi ngu à?”
Những linh thú này hầu hết chỉ là cấp 1, là cấp thấp nhất, lấy thực lực của Cố Ngôn An thì bảo toàn tính mạng không phải là vấn đề.
Huống hồ, nàng ta đã Trúc Cơ và còn có thể sử dụng Huyền Âm Địch. Nếu thực sự đánh nhau thì ngoài Phó Dư, e rằng không ai trong số họ là đối thủ của nàng ta.
Thế nhưng giờ đây, nàng ta lại chỉ biết bám theo sau lưng người khác, khóc lóc hỏi phải làm sao? Thậm chí trong tình cảnh này còn ôm lấy cánh tay nàng?
Nếu không phải tình thế quá nguy cấp, Cố Ngôn Âm thật sự muốn cho nàng ta một cái bạt tai. Nàng siết chặt trường kiếm trong tay, đâm về phía một con sói khổng lồ đang lao đến, trong lòng tràn ngập cảm giác châm biếm.
Trong quyển sách ấy, Cố Ngôn An là nữ chính trọng sinh, chỉ cần nàng ta rơi vài giọt nước mắt thì đã có người không tiếc hái cả sao trời để đổi lấy nụ cười của nàng ta, giải quyết mọi phiền phức vì nàng ta.
Nhưng lúc này, bên cạnh nàng ta lại chẳng có đám người theo đuổi nào xuất hiện.
Ngay khi Cố Ngôn Âm vừa đẩy lùi một con sói khổng lồ khác, nàng bỗng nhận ra xung quanh dường như trở nên tĩnh lặng. Tim nàng chợt thót lên, theo bản năng lăn người về phía saụ Ngay sau đó, một móng vuốt sắc bén hung hãn vồ xuống vị trí nàng vừa đứng, cuốn theo một làn sương mù.
Ngẩng đầu lên, nàng nhìn thấy một con sói xám lớn hơn bất kỳ con nào trước đó đứng sừng sững ở vị trí nàng vừa đứng. Phần lông trên trán nó đỏ rực như thể có ngọn lửa đang cháy, ánh mắt tràn ngập vẻ điên cuồng và khát máụ
Cố Ngôn An trông thấy con sói đó thì mắt trợn to, sắc mặt càng thêm hoảng hốt "Là Liệt Diễm Lang cấp hai…”
Con sói khổng lồ này, nhìn qua kích thước và hình dáng, thậm chí dường như đã chạm đến ngưỡng cấp ba.