⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Tú Tú không tin một người ích kỷ như vậy sẽ sống như vậy, xoay người đi ra ngoài, quyết định đi về nhà mẹ nguyên chủ.
Sau khi thực sự chấp nhận thực tế đã trải qua, Chu Tú Tú cảm thấy không có gì phải sợ hãi.
Cô chưa bao giờ được ai yêu từ khi còn nhỏ, ngay khi tốt nghiệp đại học, cô cũng đã chuyển ra khỏi nhà của người bác, tự đi làm một mình, dần dần có được vị trí trong giới blogger. Cô tự cảm thấy có thể chăm sóc tốt bản thân và năng lực thích ứng cũng rất đặc biệt giỏi.
Tuy cô chưa bao giờ cảm nhận được qua phong cách nông thôn của những năm bảy mươi, nhưng để sống cùng nó cũng không có gì không ổn.
Chu Tú Tú vừa đi vừa nghĩ, liền nhanh tăng bước chân.
Vào buổi trưa, những người đàn ông và phụ nữ đang cầm cuốc trên tay, xếp thành hàng dài để trở về, Chu Tú Tú tình cờ gặp họ và nghĩ tới một vấn đề.
Tại sao cô không thử đi làm?
Ngay khi cô đang nghĩ về vấn đề đó, một người với dáng vẻ lưu manh đang từ bên cạnh cô đi ngang qua.
Đối phương nhìn cô từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại trên ngực cô một lát, vui vẻ nở nụ cười, lộ ra hàm răng to màu vàng “Đây không phải là Tiểu Tú sao? Một mình đi đâu vậy? Có muốn về nhà ngủ với tôi không?”
Giọng điệu trêu chọc này khiến cả đám kích động, các người già trong đám người đang cười nhạo, về phần các thím thì lập tức cau mày, khinh thường trừng mắt nhìn Chu Tú Tú.
Chu Tú Tú không thể giải thích được tại sao lại bị mọi người nhìn, cô không tỏ ra chút yếu kém trừng mắt nhìn lại, dậm chân, đứng ở trước trước mặt tên lưu manh.
Đối phương thấy Chu Tú Tú dừng lại, khóe miệng giật giật, đầu lưỡi liếm môi, nhướng mày nhìn cô “Đi không?”
Chu Tú Tú chán ghét, lạnh lùng nhìn anh ta, lạnh giọng nói “Ai cho phép anh nói chuyện với đồng chí nữ như thế này? Tôi nói cho anh biết, anh đang có hành vi lưu manh, có thể bị trừng phạt Nếu tôi nghe thấy một lời xúc phạm nào khác, Chu Tú Tú này sẽ không khách sáo, tôi sẽ báo cáo lên trên, một người cũng chạy không thoát ”
Giọng của nguyên chủ nhẹ nhàng, chỉ một cái nháy mắt, rồi nhăn mũi, cũng giống như đang làm nũng với đối phương. Nhưng Chu Tú Tú không có ý định gánh cái nồi này, sau khi hung hăng nói lại, cô trừng mắt nhìn đối phương, lạnh lùng đến cực điểm.
Nói xong, cô không chút do dự xoay người rời đi, eo thon đung đưa, bóng lưng uyển chuyển.
Nhìn bóng dáng rời đi của cô, hồi lâu mọi người vẫn không hoàn hồn trở lại.
Đều nói làm quả phụ dễ gặp chuyện thị phi, nhưng đó là sự lựa chọn của chính Chu Tú Tú. Bây giờ lại giống như một người khác là muốn được gả ra ngoài nữa sao?
Tên lưu manh bị lời nói của cô làm cho choáng váng, sắc mặt trắng bệch, vội vàng rời đi.
Mà những người còn lại đang bàn tán xôn xao về quả phụ xinh đẹp này có phải vì muốn tái giá nên mới biểu hiện bản thân là một người phụ nữ có ý chí?
Sau lưng liên tục truyền ra những lời bàn tán, Chu Tú Tú đều không nghe được, cũng lười nghe.
Cô không biết hai đứa trẻ sẽ ngủ bao lâu, nhưng muốn về nhà trước khi cả hai dậy, vì vậy cô bước nhanh hơn, vội vàng chạy về nhà mẹ của nguyên chủ.
Không biết mẹ của nguyên chủ đối xử với cô ta có tốt hay không, nếu như nhiệt tình quá, Chu Tú Tú thật đúng là không chống đỡ được.
Cô vẫn không ngừng suy nghĩ, hai chân đi như bản năng, chính xác dừng ở cửa nhà mẹ nguyên chủ.
Ngẩng đầu nhìn, Chu Tú Tú lập tức hiểu tại sao Bùi Nhị Xuân lại luôn nói đến gia cảnh nhà mẹ đẻ của nguyên chủ, quả thật không dám khen tặng.
“Tú Tú về nhà sao?” Đột nhiên, một giọng nói vang lên “Hôn lễ với nhà họ Trần thế nào rồi? Khi nào thì kết hôn?”
Mẹ của nguyên chủ, Miêu Lan Hương hào hứng đi tới, thân mật cầm tay Chu Tú Tú.
⬅ Trước Tiếp ➡