Mặc dù đây vốn là nghề cũ của cô, nhưng niên đại mà cô ở, cô nấu ăn là có thể kiếm tiền.
Hiện tại xuyên đến nơi khỉ ho cò gáy này, nấu ăn chính là vì dẫn một đám người mình không quen không biết trải qua cuộc sống hạnh phúc?
Nó có mưu đồ gì đâ
"Nếu như tôi không muốn?" Chu Tú Tú lạnh giọng nói.
Bản hệ thống không cách nào ép buộc ký chủ làm việc trái lòng, nhưng nếu như ký chủ có thể hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ, hệ thống cho cô thêm cơ hội sống lại lần nữa. Đến lúc đó chúng tôi đem cô trở lại ban đầu, bắt đầu lại đời người.
Chu Tú Tú lạnh mặt, không lên tiếng nữa.
Dưới cái nhìn của cô, điều kiện mà hệ thống đưa ra đã khiến cô vi phạm ý nguyện của mình, cũng xem như ép buộc.
Nhưng cô cũng không ngốc, sống đến hơn hai mươi năm, tự biết cân nhắc thiệt hơn.
Nếu như hệ thống cho cô một cái bánh từ trên trời rơi xuống thì cô có thể phải do dự một phen, nhưng bây giờ cô và hệ thống là trao đổi theo nhu cầu của nhaụ
Phấn đấu mấy năm, sự nghiệp của cô có khởi sắc, mắt thấy sắp mất đi thành quả lớn mà mình cố gắng tạo ra, cô không cam lòng từ bỏ.
Chu Tú Tú thầm nghĩ, bất giác đi theo trí nhớ của nguyên chủ trong đầu về đến cửa nhà.
Đây là một ngôi nhà ngói cuối thôn, đẹp hơn mấy căn nhà cô thấy trên đường đi một chút.
Đúng vậy, cô nhớ rõ gia cảnh nhà chồng nữ phụ ban đầu còn tạm, hơn mười mấy hai mươi năm nay vẫn là hộ giàu có trong thôn.
Chẳng qua là sau đó cha chồng cô ta qua đời, chồng cũng mất, trong nhà không có đàn ông, đối với mẹ chồng Trương Liên Hoa mà nói giống như không có xương sống, cuộc sống mới trở nên nghèo túng.
"Yo, ăn mặc giống như hồ ly tinh, muốn câu dẫn ai?" Đột nhiên, một giọng nói bén nhọn truyền tới.
Một người phụ nữ trẻ tuổi mặc quần áo cũ kỹ đi tới, la hét "Không phải tự mình tìm nhà chồng mới hay sao? Còn mặt mũi trở về ư? Chu Tú Tú, tôi cảnh cáo cô, cô không được mang theo cái gì đi, đó đều là của nhà họ Bùi chúng tôi."
Lúc cô ta đang nói chuyện, một người đàn ông đi lên trước, giữ chặt tay cô ta "Nhị Xuân, em đừng nóng."
Người đàn ông này vóc người gầy yếu, nói chuyện cũng nhã nhặn, chẳng qua là đôi mắt đảo qua đảo lại, khiến trong lòng người khác không dễ chịụ
Chu Tú Tú lục soát hai người trong ký ức của nguyên chủ, kết hợp với tình tiết trong sách, nhớ lại hai người trước mặt này là ai.
Người phụ nữ này là chị cô, chị cả của người chồng đã mất của cô, tên là Bùi Nhị Xuân, tính tình không chịu thua kém lại là kẻ đầu cơ, bình thường không ít lần sỉ vả nguyên chủ.
Người đàn ông bên cạnh cô ta là Đổng Hòa Bình, gia cảnh nghèo khó, vào nhà họ Bùi ở rể, lại không nghĩ rằng nhà họ Bùi đã sớm không còn rạng rỡ như năm đó, hối hận không thôi.
Trước mắt hai người này là vì con của nguyên chủ mà tới.
"Em dâụ" Đổng Hòa Bình trấn an vợ xong, đối với Chu Tú Tú hòa nhã, "Nếu em thật sự muốn tái giá thì đem theo hai đứa trẻ đi đi. Bọn trẻ là miếng thịt trên người em, người mẹ nào có thể chịu được nỗi đau đớn chia cắt máu mủ chứ ?"
Anh ta châm chước từng chữ, lời nói ra vô cùng rõ ràng, nhưng không ngờ anh ta vừa dứt lời, Trương Liên Hoa ở bên trong liền hùng hổ đi ra.
Bà Trương giống như một quả pháo bị đốt nổ "Muốn đuổi đứa trẻ nhà họ Bùi chúng tôi đi, để cho nhà họ Bùi chúng tôi tuyệt hậu? Họ Đổng, anh đây tính toán thật tốt ha."
Sắc mặt Đổng Hòa Bình biến đổi, vừa định nói lại thì bị Bùi Nhị Xuân cắt lời.