“Chú đẹp trai, không có việc gì không có việc gì, anh lái chậm chậm, chậm rãi mà chen”
Tô Thịnh Hạ cố ý nhấn mạnh “chú” và “chen”, ám thị chính là có chút chuyện, còn có chút chuyện. Ha ha!
Để cho anh đóng băng khuôn mặt, để cho anh ghét bỏ tôi! Hừ!
Sắc mặt của Lãnh Dạ Thần, đóng băng rồi.
Tô Thịnh Hạ kéo lấy một bên tay vịn cửa sổ xe, cười như không cười làm khuôn mặt thiên chân vô tà nói: “Chú ba, chú và cha tôi tại sao lại biến thành anh em?”
Lãnh Dạ Thần nhìn cũng không nhìn cô, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, không biết đang suy nghĩ gì.
Tô Thịnh Hạ chưa từ bỏ ý định, dời mông một chút, đổi tư thế thoải mái một chút dựa vào anh gần hơn một chút, hắng giọng một cái, vẻ mặt thành thật tìm chứng cứ: “Cái kia, chú ba, tướng mạo của chú và cha tôi trông có vẻ khác biệt rất rõ ràng, hai người, hẳn không có liên hệ máu mủ!?”
Lúc này đây, trả lời Tô Thịnh Hạ chính là ánh mắt giết người của Lãnh Dạ Thần, anh thay đổi chân vắt chéo, thân thể hướng về một bên, sự ghét bỏ đối với cái đứa cháu gái đột nhiên lòi ra này cũng đã bộc lộ trong lời nói.
Tâm tình của Tô Thịnh Hạ dường như phức tạp, ước lượng một chút, thế là có quan hệ máu mủ…
Chuyện xảy ra giữa hai người ngày hôm nay, quả thực cũng diệt hết luân lí làm người của anh rồi.
Vì vậy, hô hấp, tạm dừng.
Rốt cục, trong lúc Tô Thịnh Hạ uất ức tìm tòi nghiên cứu chưa thỏa mãn, xe đã ngừng lại.
Đổng Đại Bằng xuống xe, mở cửa ra: “Đồng chí nhỏ, mời xuống xe”
Bả vai của Tô Thịnh Hạ run lên, nhảy xuống xe, xe này thật kiêu ngạo thật khí phách, sàn xe thậ cao! Ngồi vào thật sự sảng khoái!
Cho nên, cô ngồi còn chưa đã nghiền, cô còn muốn ngồi một lần nữa!
Không phải, nếu nói lần sau cô ngồi nữa, hy vọng chú ba Lãnh lái xe, cô ngồi kế bên người lái.
Đương nhiên, vì ngày hôm đó đến thuận lợi, cô sẽ cố gắng.
Tô Thịnh Hạ khoát khoát tay: “Hẹn gặp lại chú ba, chú ba không nên quên tôi đó”
“Đóng cửa!”
2:
Lãnh Dạ Thần ra lệnh một tiếng, Đổng Đại Bằng lạch cạch đóng cửa lại.
Một tiếng vang rất lớn, Tô Thịnh Hạ quay đầu nhìn lại, ngón tay nhỏ nhắn lau lau chóp mũi: “Kiêu ngạo cái gì mà kiêu ngạo? Chờ tôi tra rõ tình huống, chúng ta gặp lại!”
Đổng Đại Bằng lên xe, cân nhắc đến mấy lần, thấp thỏm hỏi: “Thủ lĩnh, vừa rồi cô ấy kêu anh là chú ba…đây là chuyện như thế nào?”
Mi mắt sắc bén của Lãnh Dạ Thần phía sau đều có thể bắn thủng thân thể Đổng Đại Bằng, vì vậy anh ấy cũng không dám nhiều chuyện nữa.
“Cái đó, thủ lĩnh, cô gái kia cầm áo khoác của tôi, có thể xin phát bổ sung cái khác không?”
“Lái xe cho ông!”
Thủ đô vừa mới lên đèn, bóng đêm dần dày đặc, đại viên bên trong quân khu có bóng cây lắc lư, ngoài cửa sổ có mặt trăng tròn treo cao, từ cửa sổ phòng ngủcủa cô nàng Tô nhìn ra, nhất định là phong cảnh đẹp thích hợp để làm chuyện xấu.
Hai cánh tay Tô Thịnh Hạ gối lên đầu, ngửa mặt lên, hướng lên trên, hai cái đùi bắt chéo, một chân treo lơ lửng.
Chú ba?
Lãnh Dạ Thần cùng cha cô lại thành anh em kết nghĩa tốt, từng là bạn vào sinh ra tử, cùng chung hoạn nạn, hơn nữa nghe giọng của cha, trọng lượng vị chú ba này đã sớm ngang bằng anh em trong nhà rồi.
Cũng đúng, Tô Thịnh Hạ không có chú, trên cha cô chỉ có hai người chị, tự nhiên sẽ đối đãi với tam thiếu gia như anh em.
Thế nhưng cô nàng Tô uất ức, tâm tư của cô đối với Lãnh tam gia, cũng không chỉ đơn thuần là chú cháu, người ta nghĩ càng nhiều càng sâu xa hơn kia.
Hết lần này tới lần khác cha mẹ cô đều là những người có tư tưởng phong kiến, đối với loại hành vi nghiêm ngặt trái với truyền thống giáo điều này bóp chết cũng phản đối.
Nếu như bị phát hiện manh mối, Tô Thịnh Hạ chắc chắn phải chết.
Nghĩ tới đây, tâm tình vốn là “hẹn gặp người sau hoàng hôn” biến thành cảm tưởng bi thương “từ nay về sau chú ba là người qua đường”.
“Vì cái gì! Thật phiền!”
Cô nàng Tô kéo chăn qua mông trùm lên đầu, cũng không đoái hoài đến cái năng chói chang giữa mùa hè, nhiệt độ cao đến nỗi nóng chết người không đền mạng.
Một đêm nay cô nàng Tô ngủ mà tâm thần không yên, nhưng thói quen nằm ỳ một chút cũng không chịu ảnh hưởng.
“Thịnh Hạ, rời giường, giờ này còn chưa chịu dậy? Mau đứng lên ăn”. Giọng nói của Triệu Lệ Hoa từ ngoài cửa bay vào.
“Không ăn”. Tô Thịnh Hạ che kín chăn, lầm bầm một câu mơ hồ không rõ.
“Sao không ăn cơm? Mau đứng lên! Vừa ốm một cái thì trở thành động vật nhuyễn thể, con muốn ngủ thẳng trên giường đến tứ chi thoái hóa à!?”
Tô Thịnh Hạ chỉ không để ý đến mẹ Tô đang lải nhải, bịt lỗ tai giả vờ không nghe thấy.
“Con nhóc kia, thật nên vứt trong trường quân đội rèn đúc mấy tháng, phải sửa chữa tốt một thân thói hư tật xấu này”, ngoài cửa, âm thanh của cha Tô, trong trách cứ cũng khó nén được thân thiết và thương yêu.
Làm như nghĩ tới cái gì, cha Tô đột nhiên đến gần cửa phòng của cô, giả vờ thần bí cười nói: “Con gái, con không phải vẫn rầm rì muốn nhìn xem huấn luyện đặc biệt trong quân đội có hình dáng gì sao? Ngày hôm nay vừa lúc có huấn luyện đặc biệt, có đi xem không?”