⬅ Trước Tiếp ➡
Cô nàng Tô sững sờ nhìn hai người, trong chốc lát không lượn quanh quấy nhiễu, chú ba đây là bắt nạt người sao? Lại còn có yêu thích độc nhất vô nhị, làm cho người ta cởi quần áo?
“Ai cho phép anh nói chuyện? Cở ra!”
Gương mặt Đổng Đại Bằng đau khổ, dáng dấp bị khinh bỉ lưu luyến không rời cởi áo khoác, vừa nhắm mắt đưa cho Lãnh tam gia.
Lãnh tam gia cầm lấy quân phục rộng lớn của Đổng Đại Bằng, cúi người, lanh lẹ thắt lên hông của Tô Thịnh Hạ, mấy giây, hoàn toàn phản ứng không kịp nữa!
Váy của Tô Thịnh Hạ bị một cái áo ngớ ngẩn che lại!
“Chú ba…”. Tô Thịnh Hạ há miệng, phản ứng này, có phải quá khích hay không?
Lãnh tam gia lớn tiếng ngắt lời cô: “Trở về trả lại cho anh ta! Còn có cái áo lần trước, trả lại hết!”
“…”
Phải nhịn, ai bảo đây là địa bàn của anh!
Nhưng, trong lòng cô càng vui là, thắt áo khoác cho cô, là sợ bị người khác nhìn thấy phong cảnh trong đáy quần của cô sao!?
Cô nói lầm bầm, chú ba, không tệ.
Những người huấn luyện nhao nhao được Lãnh tam gia hô nghiêm, nghỉ, cúi chào: “Chào thủ trưởng!”
Nhưng Lãnh tam gia người ta chỉ nhàn nhạt gật đầu tượng trưng, ngang ngược sải bước đi tới, để lại cho bọn họ một bóng lưng đẹp trai đến nghịch thiên.
Cái gì là khí thế?
Cái gì là ném?
Cái gì là bùng nổ?
Có thế chứ.
Khí thế lạnh lùng của Lãnh tam gia, đó chính là quân lệnh, không phục? Nghĩ muốn dọn nhà sao!
Vẻ mặt mê trai của cô nàng Tô nhìn chòng chọc bóng lưng của Lãnh tam gia, suýt chút nữa cúi đầu ba cái.
Đàn ông, nên như vậy, nếu không…không coi là đàn ông!
“Oa! Trường bắn! Đẹp trai! Oa! Chuẩn, vừa rồi là vòng 10 à!?”
Lực chú ý của Tô Thịnh Hạ bị hấp dẫn bởi môn bắn tỉa hấp dẫn, cánh tay một phen níu lấy tay áo Đổng Đại Bằng hét ầm lên.
Đổng Đại Bằng sống lưng thẳng tắp đặc biệt khinh thường nói: “Đây đã xem là gì, cô chưa thấy qua đội đặc chiến Phi Ưng của bọn tôi huấn luyện, đó mới gọi là chân chính đẹp trai, binh lính chân chính! Còn có, nếu cô có thể thấy tận mắt thủ lĩnh bọn tôi bắn súng, hừ! Đám tân binh này, nhìn cái mông cũng không đuổi kịp”
A! Khẩu khí không nhỏ.
Cô nàng Tô ngửa đầu thấy mấy người đàn ông mặc quân trang đang báo cáo công tác với Lãnh tam gia, cắn cắn môi: “Tôi nói này, thủ lĩnh các anh, thật lợi hại như thế?”
Đổng Đại Bằng thẳng lưng: “Đúng! Cô cũng không suy nghĩ một chút, Phi Ưng là nơi nào, ngàn dặm mới tìm được một tinh bin, thủ lĩnh của bọn tôi là người nào? Ngàn dặm mới tìm được một người, ngàn dặm mới tìm được một!”
Cô nàng Tô cà cà mũi, nhìn bóng lưng Lãnh Dạ Thần, nói như thế, vị chú ba này của cô, thật là có chút bản lĩnh.
Sân huấn luyện thật sự quá nóng, vừa mới bắt đầu cô đều nhiệt tình xem cái gì cũng mới mẻ, hận không thể tự mình cầm súng bắn mấy phát đạn, thế nhưng tiến độ đi của Lãnh Dạ Thần vừa nhanh vừa mãnh liệt, cô rất nhanh thì không theo kịp.
2:
“Tôi không chơi! Công việc này quả thực không phải người làm, hẹn gặp lại!”
Tính tình của Tô Thịnh Hạ lại nổi lên, mười con ngựa cũng kéo không được, nói không chơi rồi xoay người rời đi.
“Đứng lại”
Âm thanh lạnh lùng của Lãnh Dạ Thần truyền đến từ trong đám binh lính, cô nhóc nhướng mày, muốn di chuyển, phát hiện chân không nghe theo sai khiến.
“Đằng sau quay!”
Giống vậy, lại là tiếng nói lạnh lùng lăng liệt, giọng nói kia hết lần này đến lần khác uy nghiêm và không thể tách rời, Tô Thịnh Hạ không có cách nào chống cự, không thể làm gì khác hơn là cắn răng xoay người.
Binh sĩ đang huấn luyện bên cạnh nhao nhao quăng tới ánh mắt khác thường, đương nhiên, cũng không tránh khỏi những tiếng bàn tán nho nhỏ.
“Không chơi, tôi đi đây!”
Lãnh tam gia một tay lấy văn kiện đưa cho đại đội trưởng bên cạnh, lạnh lùng liếc nhìn cô: “Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, cô xem nơi này là nơi nào?”
Tô Thịnh Hạ liếm liếm đôi môi khô khốc: “Tôi cũng không phải lính của chú, tại sao tôi không thể đi? Đưa tôi trở về”
Ánh mắt lạnh lùng nghiêm khắc của Lãnh Dạ Thần nhíu một cái: “Đổng Đại Bằng!”
Đổng Đại Bằng bước từ xa tới: “Đến đây!”
“Đưa cô ấy đến phòng nghỉ ngơi!”
“Vâng!”
“Này này này! Tôi không đi! Đưa tôi về nhà! Tàn sát dân lành rồi! Giết người rồi!”
⬅ Trước Tiếp ➡