Đôi môi cô từ từ mở ra khép lại, ánh mắt thuận theo phần eo của anh đi xuống, dừng giữa hai chân anh, cười hồn nhiên lại tà khí.
“Cô không có cơ hội này đâu, hết hy vọng đi!”
“Cũng không giống nhau, chỉ cần gắng sức, có công mài sắt có ngày nên kim”
“Yên tâm, tôi sẽ không chờ đến ngày đó”
“Sẽ không quá lâu, chú ba nhất định phải chờ cùng”
“Đừng không cần mặt mũi!”
Cô cười, trên khuôn mặt trắng nõn có chút hồng hào: “Yêu thì yêu, còn muốn da mặt cái gì?”
Tốt, chú ba khả ái của cô bị cô chặn miệng, không có gì để nói rồi, xem ra thần thương khẩu chiến gì đó, rất thích hợp với chiến dịch của hai người.
“Cút!”
Ngoài miệng nói không lại, da mặt không đụng nổi, trực tiếp hạ lệnh đuổi người, chú ba ngang ngược của cô đáp lại sách lược của phụ nữ thật đúng là một loại đáng yêu.
Tốt, lại thêm một người để cho cô có lý do muốn ngừng mà không được.
Cô nàng Tô cười mỉm: “Chú ba, chuẩn bị miệng cho tôi, lúc nào tôi cũng có thể tới lấy, còn có, chú ba, tôi là nụ hôn đầu tiên, không quản chú có phải hay không, cũng đừng đau khổ”
Lãnh tam gia lạnh lùng bất động nhìn cô, ánh sáng lạnh bắn ra bốn phía: “Lại càn quấy, để cô ra ngoài chạy vài vòng nhỉ!”
Cô nàng Tô lắc vai: “Ok, xem tôi bây giờ còn chưa lên chức, tạm thời cho chú mặt mũi, thế nhưng, tôi nhất định…”
“Còn không câm miệng!”
Trong ánh mắt nghiêm nghị và bình thản không một gợn sóng của anh, có uy hiếp giết người, vì vậy cô nàng Tô mặt dày và khả năng khéo ăn khéo nói bị đánh lui.
Hai người vừa mới đi ra khỏi phòng nghỉ, Đổng Đại Bằng nhanh chóng chạy tới: “Báo cáo, thủ lĩnh, có thể ăn cơm”
Lãnh tam gia gật đầu: “Đã biết”
Đổng Đại Bằng nhìn Tô Thịnh Hạ: “Vị đồng chí nhỏ này ăn chung với ai?”
Tô Thịnh Hạ chủ động bày ra tư thế thân nhân: “Tôi và chú ba của tôi ăn cùng nhau”
Đổng Đại Bằng bới bới tóc, nở nụ cười cộc lốc: “Tốt lắm, thủ lĩnh, anh ăn cơm ở khu căng tin bên phải”
Thấy bầu không khí không thích hợp, Đổng Đại Bằng sau khi báo cáo tình hình thì nhanh chóng lui ra.
Tô Thịnh Hạ được như ý thì cười hì hì: “Chú ba, chú không cảm thấy hình ảnh hai chúng ta đứng chung một chỗ cũng rất hài hòa sao? Chờ tôi lớn thêm chút nữa, làm áp trại phu nhân cho chú cam đoan thích hợp”
“Cút, hay là câm miệng?”
Giọng nói lạnh như băng và không kiên nhẫn của anh lại đè xuống một lần nữa, quen việc dễ làm, hoàn toàn không cần nổi lên.
Cô nàng Tô nhún vai, xem ra chinh phục chú ba là một cuộc chiến lâu dài, không vấn đề gì, cô còn nhỏ, có nhiều thời gian.
Thức ăn của Lãnh tam gia mặc dù là tốt nhất trong đội đặc huấn, nhưng mùi vị cũng thực sự chẳng ra sao cả, cô nàng Tô ăn vài miếng liền thực sự không ăn vào nữa: “Chú ba, cũng mấy chục năm sau giải phóng rồi, sao có thể cho binh sĩ ăn một bữa ăn kéo dài trong ba tháng chứ? Không đủ dinh dưỡng”
“Huấn luyện không chịu khổ, thì chiến tranh ăn súng!”. Anh nhấm nháp một miếng cơm, lạnh lùng lên tiếng.
Cắt!
Cô nàng Tô không phục ngẩng đầu, thấy Lãnh Dạ Thần một tay bưng chén cơm, một tay cầm đũa ăn từng miếng từng miếng, nhìn đến si ngốc.
Rõ ràng là một quả cà tím, khoai tây và mì thịt lợn thiếu màu sắc và mùi thơm, anh lại ăn như bưa ăn tiêu chuẩn cao quý của phương tây, cơ mặt của anh theo động tác nhấm nuốt khiêu gợi rung động, không tính là xem từ góc độ nào, cũng đều đẹp không góc chết.
Cô nàng Tô cắn chiếc đũa: “Chú ba, dáng vẻ chú ăn cơm thật là đẹp mắt, sau này, tôi nấu cơm cho chú ăn! Tôi muốn nhìn chú ăn cả đời!”
“Phốc!”
Cơm và rau mà Lãnh tam gia vừa mới ăn vào đều phun ra toàn bộ!
1: Giữ gìn mối quan hệ, thuận tiện ra tay
“Ai nha chú ba, anh đừng kích động như thế, tôi không chỉ biết nấu cơm, còn có thể làm ấm giường, và còn nhiều thứ nữa”
Lãnh tam gia trừng mắt lạnh lùng, cắn chặt hàm răng trắng: “Có ăn hay không!”
Đường đường là một Lãnh tam gia cùng ăn bữa trưa với một cô thiếu nữ, các tướng sĩ dây thần kinh thô hơn nữa cũng nghe ra mùi vị bát quái, vì vậy mọi người tiếp tục ăn nhưng ánh mắt không ngừng liếc qua bên này.
Lãnh Dạ Thần thủy chung mặt không đổi sắc tiếp tục ăn, cô nàng Tô thì rất có thú vui chào hỏi với các tướng sĩ, nhiệt tình khủng khiếp.
Lãnh Dạ Thần gõ chiếc đũa “bang” một phát vào chén cơm của cô: “Ăn cơm đi”
Cô nàng Tô cười ha hả chơi đùa với chén cơm: “Chú ba, tôi đây là binh mã vị động, trước giờ luôn giữ gìn mối quan hệ với cấp dưới của anh, nói không chừng sau này tôi chính là chị dâu của họ nữa nha. Có quan hệ không tệ với chiến hữu, sau này anh ra ngoài chiến đấu, tôi cũng có thể nắm giữ tư liệu trực tiếp không phải sao?”
Cái gọi là tư liệu trực tiếp, đương nhiên là giám sát không để người đàn ông của cô tầm hoa vấn liễu ở những nơi cô không thấy thôi, vạn dặm trường chinh mặc dù vừa mới bước bước đầu tiên, thế nhưng công việc sau khi chiếm lĩnh lô-cốt cũng phải chuẩn bị kịp thời.
“Không có ngày đó đâu, ăn cơm của cô đi!”
Theo chú ba Lãnh một ngày ở bên ngoài, ban đêm, cô nàng Tô quả nhiên còn nguyên vẹn trở lại cửa đại viện quân khu, trước khi xe của Lãnh gia trở về quân đội.