⬅ Trước Tiếp ➡
Vũ Tam Tư hừ lạnh một tiếng, rồi cúp điện thoại.
Mặt của bốn tên lưu manh đều tái cả đi vì bọn họ nghe được giọng điệu hoảng sợ của đại ca Từ ở đầu dây bên kia. Mấy tên này sợ chết nên vội vàng quỳ xuống đất, dập đầu nói "Ông Vũ tha mạng, cậu chủ tha mạng, bọn em có mắt mà không nhìn thấy núi Thái Sơn, bọn em nguyện ý chịu phạt "
Không đợi Vũ Tam Tư mở miệng, tên cầm đầu đã nhặt con dao dưới đất trực tiếp chém đứt bàn tay trái, nháy mắt, máu tươi văng ra khắp nơi. Cảnh tượng buồn nôn vô cùng, còn tên lưu manh thì đau đến chết đi sống lại.
Ba người còn lại cũng làm theo.
Vẻ mặt Vũ Tam Tư trầm xuống, lúc này mới quay đầu nhìn về phía Giang Thành "Cậu chủ, cậu muốn xử lý mấy tên này thế nào? Cậu yên tâm, cho dù cậu nói ra yêu cầu gì tôi cũng sẽ cố hết sức làm được."
"Thôi bỏ đi ông Vũ, thả bọn chúng đi."
Mấy tên kia đã nhận được trừng phạt rồi, Giang Thành cũng không phải là dạng người đuổi cùng giết tận. Bốn tên lưu manh vội vàng dập đầu cảm ơn, nói "Cảm ơn cậu chủ, cảm ơn cậu chủ. Cả đời này chúng tôi sẽ không quên ân cậu đâụ"
Mấy tên đó nói xong thì nhặt bàn tay trái đã đứt lìa lên rồi bỏ đi.
Vũ Tam Tư bình tĩnh đứng sau lưng Giang Thành. Một lúc lâu sau ông với nói Giang Thành "Cậu chủ cũng thấy rồi. Đây chính là quyền lực mà nửa đời trước cậu không có được. Bây giờ có được rồi, hi vọng cậu có thể sử dụng thật tốt."
"Đừng kiêng dè gì hết."
Tâm tình Giang Thành khó mà bình tĩnh được. Anh biết cuộc sống của mình đã thay đổi, không còn là cái tên nhà nghèo phải đi uống trộm nước vo gạo để lấp đầy bụng đói.
"Đúng rồi cậu chủ, cái tên Lưu Vũ kia nữa, cậu có muốn..." Vũ Tam Tư vừa nói vừa làm động tác cắt cổ.
Giang Thành thấy sát khí trong mắt Vũ Tam Tư thì bị dọa sợ, vội vàng nói "Ông Vũ, chuyện của tôi, tôi sẽ tự giải quyết. Lần sau nếu lại gặp phiền phức thì sẽ để cho ông ra mặt."
Vũ Tam Tư chậm rãi gật đầụ
Trong mắt ông trà đầy vẻ tán thưởng, xem ra cậu chủ đã trưởng thành thật rồi.
Ngày hôm saụ
Giang Thành vô cùng phấn khởi cầm theo bó hoa hồng đứng chờ dưới tầng của Lâm Thanh Nhã. Lâm Thanh Nhã vừa đi ra khỏi phòng ký túc xá thì lập tức nhìn thấy Giang Thành. Bước chân cô khựng lại một chút, trong chốc lát không biết là có nên đi tiếp hay không.
Thấy cô do dự, Giang Thành liền cầm bó hoa hồng đi tới trước mặt cô.
"Thanh Nhã, em có thể làm bạn gái của anh được không?" Giang Thành cầm hoa, ánh mắt đầy mong chờ nhìn cô.
Người chung quanh vây lại ngày càng nhiều, không ít người chỉ trỏ Giang Thành, nhưng cho dù như vậy, anh vẫn vô cùng nghiêm túc cầm hoa, yên lặng chờ tình yêu tới.
Tuy nhiên...
Lâm Nhã Thanh đẩy bó hoa tươi trong tay của anh đi, không có cầm lấy.
Bây giờ cô đang rất hối hận, tối hôm qua cô không nên nói mấy lời kia. Lúc đó cô cho rằng dù Giang Thành gặp may mắn thì ít nhất cũng bị chém đứt chân, tay, đến lúc đó cũng không có tâm trạng nói mấy chuyện yêu đương.
Ai ngờ anh lại không có việc gì.

⬅ Trước Tiếp ➡