Giang Thành cũng không có ý định nhẫn nhịn Chu Mộng Khê.
Dù sao Chu Mộng Khê đã không ít lần nhục mạ Giang Thành khi còn ở trường học, hiện tại Giang Thành cũng đã khôi phục lại thân phận cậu chủ của một gia tộc lớn, sao có thể tùy tiện để Chu Mộng Khê cưỡi lên đầu mình tiểu tiện, đại tiện.
“Số tiền mà tôi có, cô không thể tưởng tượng nổi ” Giang Thành lắc đầu nói.
Đương nhiên Chu Mộng Khê sẽ không tin những lời mà Giang Thành nói, nhưng vừa nghĩ lại, có lẽ tên Giang Thành này cầm tiền của người khác để trả mà thôi, vậy để tên khốn này bẽ mặt đi
"Nếu anh có tiền như vậy, thì cũng giúp tôi thanh toán hóa đơn này luôn đi, của tôi cũng chỉ mấy ngàn tệ chẳng lẽ anh trả không nổi sao, Giang thiếu? Chu Mộng Khê không tiếc buông lời mỉa mai châm chọc, thẳng tay nhét tờ hóa đơn vào tay Giang Thành.
Cô ta muốn xem Giang Thành mất mặt như thế nào
Ngoài dự kiến của Chu Mộng Khê là, Giang Thành vậy mà không từ chối, anh trực tiếp cầm hóa đơn đưa cho quầy lễ tân, nói "Tính thêm hóa đơn này luôn đi, thanh toán bằng điện thoại di động."
Miệng Chu Mộng Khê mở thành chữ O.
Tên Giang Thành nghèo như thế, vậy mà lại thanh toán hóa đơn cho cô ta, càng làm cô ta thêm khiếp sợ là Giang Thành không có chút nào là đau lòng, hoàn toàn không giống như là đang giả vờ.
Chẳng lẽ tên Giang Thành này thật sự có tiền sao?
"Chào anh, tổng hóa đơn của anh là 22.478,45 nhân dân tệ, vì hóa đơn của anh vượt quá 20 ngàn nhân dân tệ, nên anh được ưu đãi giảm 8,8 phần trăm, số tiền thanh toán thực tế..."
Giang Thành khoát tay.
"Không cần đâu, tính giá gốc luôn đi."
"Nếu giảm giá thì có vẻ như tôi không có chút thành ý nào cả."
“Tít ”
“Đã thanh toán thành công 22478,45 đồng ”
Sau khi Giang Thành thanh toán xong liền rời đi, không thèm quay đầu lại, khiến Chu Mộng Khê kinh ngạc, đột nhiên cảm giác như đang nằm mơ vậy, khi cô ta kịp phản ứng lại, liền nắm lấy tay áo của Giang Thành.
“Anh…”
“Giang Thành, anh điên rồi sao, anh lấy tiền ở đâu ra vậy, không phải là ăn trộm đấy chứ?”
Chu Mộng Khê không hề tin rằng một kẻ nghèo khổ lại có thể vừa mới quay lưng mà đã biến thành cậu chủ con nhà giàu được, hơn nữa, quần áo Giang Thành mặc trên người cũng chỉ có 100 đồng, sao có thể tiêu một số tiền lớn như vậy vào nhà hàng Nhật được chứ?
Giang Thành dừng lại.
Anh liếc nhìn Chu Mộng Khê đang sửng sốt, trong lòng rất sảng khoái.
Lúc đầu Chu Mông Khê và Lâm Thanh Nhã đã không ít lần xem thường anh, miệng thì luôn nói "tên nghèo này”, không ngừng làm tổn thương đến lòng tự trọng của anh, bây giờ thì Giang Thành rất vui, có cảm giác nở mày nở mặt.
Trong đầu anh hiện lên bóng dáng của Lâm Thanh Nhã, có chút hốt hoảng, suy nghĩ một lát rồi nói với Chu Mộng Khê “Thực ra tôi là con của một nhà giàu có, chỉ là trước đây chưa có cơ hội, bây giờ thì không muốn nói dối nữa.”
Giang Thành cười một cái liền bỏ đi.
Một lúc lâu sau Chu Mộng Khê mới kịp phản ứng lại, nhìn theo bóng lưng của Giang Thành, khẽ chau mày, lẩm bẩm trong miệng “Sao tên Giang Thành lại có tiền như vậy, chẳng lẽ trước đó thật sự đã hiểu lầm anh ấy?”
“Không được, mình phải quay về nói chuyện này cho Thanh Nhã biết ”