⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Thanh Nhã nằm trên giường trằn trọc, trong đầu hiện lên hình ảnh đêm đó Giang Thành liều mạng giúp cô tranh thủ thời gian trốn thoát, trong đầu nghĩ nếu như có người đàn ông trung thành như Giang Thành, đồng thời có tiền như Cửu thiếu gia thì tốt biết mấy.
Nhưng cô cũng biết rằng đây là điều không thể nào.
Lời của Chu Mộng Khê vẫn quanh quẩn trong đầu cô, nói không chừng Giang Thành thật sự là một tên con nhà giàu đời thứ hai ngầm thì sao, dù sao thử một chút cũng không có tổn thất gì.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Thanh Nhã đã có quyết định.
Ngày hôm sau, lớp Toán cao cấp.
Lâm Thanh Nhã cố gắng tìm chỗ ngồi cách xa Lưu Vũ nhất có thể, chỗ này là chỗ bên cạnh Giang Thành, Giang Thành cũng hơi bất ngờ khi Lâm Thanh Nhã chủ động ngồi cạnh anh.
Làm hại Giang Thành lên lớp Toán cao cấp mà chẳng nghe giảng mấy.
Tan học.
Lưu Vũ chủ động đi đến bên cạnh Lâm Thanh Nhã, liếc nhìn Giang Thành rồi tức giận nói “Lâm Thanh Nhã, em có gì ý, rốt cuộc em có muốn làm bạn gái tôi hay không, tôi đã vì em tốn không ít tiền rồi đó.”
Sắc mặt Lâm Thanh Nhã hơi thay đổi, nhưng vẫn nói “Lưu Vũ, chúng ta không hợp nhau, em đã có người mình thích rồi, anh bỏ ý định đó đi.”
Giang Thành nghe xong cảm thấy tim mình nhói lên.
Lâm Thanh Nhã có người mình thích rồi
“Thật ra người em thích là Giang Thành, những gì em làm trước đó với anh ấy chỉ là để thử anh ấy thôi, em đã cảm nhận được tình cảm mà Giang Thành dành cho em.” Lâm Thanh Nhã bình thản nói.
Giang Thành như sấm vang bên tai, đầu óc cũng trở nên trống rỗng.
Lưu Vũ cũng vô cùng kinh ngạc liếc nhìn Giang Thành, sau khi đánh giá xong liền cười nhạo nói “Lâm Thanh Nhã em đừng hòng lừa tôi, em nuốt của tôi 50 ngàn rồi lại lấy thằng này ra làm bia đỡ đạn, em nghĩ có thể sao?”
“Tôi cho em hai lựa chọn, một là trả 50 ngàn tệ cho tôi, hai là đồng ý làm bạn gái tôi ”
Sắc mặt Lâm Thanh Nhã trắng bệch.
Trong thời gian ngắn cô cũng không có 50 ngàn tệ, trong nhà cha vừa nghỉ việc, nếu để trong nhà đưa ra 50 ngàn tệ này, cha mẹ chắc chắn sẽ đánh chết cô.
Trong phút chốc Lâm Thanh Nhã rơi vào tình cảnh lưỡng nan .
Tình cảnh tiến cũng không xong, mà lùi cũng không được
Nhưng vào lúc này Giang Thành đang mừng như điên, thì ra Lâm Thanh Nhã vẫn luôn thử anh, ngay cả gia tộc cũng luôn thử anh, cho nên Giang Thành liền tin lời Lâm Thanh Nhã nói.
Lúc anh phản ứng lại được, Lưu Vũ đang hùng hổ dọa người, bắt Lâm Thanh Nhã trả tiền.
Giang Thành tức giận.
Anh đứng bật dậy, kéo Lâm Thanh Nhã ra sau lưng mình.
“50 ngàn tệ?”
“Tao cho mày 100 ngàn, bây giờ có thể cút đi chưa?”
“Hừ ”
Lưu Vũ cười nhạo ra tiếng.
Đùa gì thế?
Nếu tên Giang Thành này có thể lấy ra 100 ngàn, hắn trồng cây chuối đi đại tiện cũng không phải không được, nói “Nếu mày có thế lấy ra 100 ngàn, Lưu Vũ tao từ giờ phút này trở đi sẽ không bao giờ quấy rầy Lâm Thanh Nhã nữa, trái lại mày có lấy được ra cho ông nhìn một cái không hả?”
Nếu Giang Thành mày đã đưa mặt cho ông đây đánh, vậy ông đây sẽ không khách sáo
Để xem tao làm sao đánh nát mặt chó của mày
Lâm Thanh Nhã lo lắng nhìn Giang Thành.

⬅ Trước Tiếp ➡