Đại ca Từ giết người không gớm tay, không ngờ Lưu Vũ lại chọc phải người của đại ca Từ. Ông tức giận mắng "Sao con chỉ toàn gây rắc rối cho cha thế. Đừng vội, để cha gọi điện thoại hỏi một chút."
"Vâng, được ạ "
Lưu Nhân Vũ vội vàng gọi điện thoại cho đại ca Từ, nhưng đối phương lại không có ý muốn nghe. Cuối cùng ông chỉ đành gửi cho Lưu Vũ một tin nhắn wechat "Con trai, cha thật sự không có cách nào, con vẫn là ngoan ngoãn làm nhận tội đi."
Câu này làm mặt Lưu Vũ tái cả rồi.
Ngay cả cha hắn mà cũng bó tay.
Tên lưu manh dường như đã sớm biết có kết quả này, anh ta cũng không tức mà quét mắt nhìn tới Lâm Thanh Nhã đang đứng trong đám người "Cô em gái này trông ngon đấy, để cô ta tới hầu hạ bọn tao, tâm trạng tao mà tốt sẽ tha cho thằng chó mày."
"Có đồng ý hay không thì tự mày xem xét đi."
Lâm Thanh Nhã không ngờ họa lại đổ xuống đầu mình, cô liên tiếp lùi về sau, trong mắt lộ vẻ sợ hãi, đây cũng không phải câu nói đùa.
Trong đám người, hình như có người nhỏ giọng nói muốn báo cảnh sát.
Vành tai tên lưu manh khẽ động, sắc mặt giận giữ, lấy con dao găm giắt bên hông ra quát "Ông mày ngược lại muốn xem thằng chó nào dám báo cảnh sát. Tao không băm mày ra cho chó gặm thì coi như tao thua "
Lâm Thanh Nhã ném ánh mắt cầu xin giúp đỡ về phía Lưu Vũ.
Lưu Vũ há miệng đang muốn nói gì lại thôi. Không ngờ rằng, tên lưu manh lại lạnh lùng nói "Không nói nhiều nữa, nếu mày không đồng ý thì để tao chặt cánh tay trái của mày đi "
"Chuyện này..."
Lưu Vũ cũng đành bất đắc dĩ nhìn về phía Lâm Thanh Nhã.
Đối với hắn, Lâm Thanh Nhã chỉ là một cô gái tương đối giỏi giang thôi, có cũng được mà không có cũng không sao. Nhưng nếu anh ta bị chặt mất cánh tay trái thì thương tổn là mãi mãi. Lưu Vũ không suy nghĩ lâu, lập tức thông suốt. Anh ta có chút khó xử nói "Thanh Nhã, em đi theo mấy vị đại ca này đi. Nếu em yêu anh thì nhất định không nỡ trơ mắt nhìn anh bị người ta chặt tay đúng không?"
"Lưu Vũ, anh..." Lâm Thanh Nhã tuyệt vọng rồi.
Tên lưu manh gật gật đầụ Cái tên chó chết Lưu Vũ này cũng coi như biết điềụ
"Người đẹp, em cũng thấy đấy, cái tên này không chịu vì em mà mất cánh tay trái, thế mà còn dám mở miệng nói yêu em. Nó chắc chắn không phải thứ tốt lành gì, thôi thì theo anh đi." Tên lưu manh cười dâm đãng nói.
Hắn ta từng bước từng bước tiến lại gần Lâm Thanh Nhã, chuẩn bị ra tay.
Ngay vào lúc Lâm Thanh Nhã tuyệt vọng, một bóng người gầy yếu không biết từ đâu xuất hiện, cầm một cái chai thủy tinh nện vào đầu tên lưu manh.
"Tao..."
"Tao không cho phép mày động vào Thanh Nhã " Giang Thành giận dữ nói.
Giang Thành vốn yếu đuối, tự ti, để làm ra được loại chuyện kích động thế này là cực kỳ khó. Nếu như không bị ép vào đường cùng thì anh sẽ không tự mình ra tay.
Nháy mắt, Lâm Nhã Thanh liền bị chấn động
Giang Thành lại dám ra tay với đám lưu manh.
Nhân lúc tên lưu manh kia bị chảy máu đầu, Giang Thành lại xông lên đẩy ngã tên lưu manh rồi bảo Lâm Thanh Nhã "Thanh Nhã, em mau chạy đi. Chỗ này có anh xử lý, anh sẽ không để người khác tổn thương đến em đâu "
"Đi mau "