⬅ Trước Tiếp ➡
Năng lực hành động của Thẩm Thiên Thu rất mạnh, sau khi nhận được điện thoại anh liền nhanh chóng điều tra một lượt các cô chủ của gia đình có danh tiếng và chưa có hôn ước. Đầu tiên là ngoại hình, sau đó là học thức tu dưỡng, cuối cùng là nhân phẩm, anh ta rất nhanh đã chuẩn bị xong một bản danh sách nộp cho Tổng giám đốc nhà anh ta. Xếp hạng nhất chính là thiên kim nhà họ Cao có ngoại hình xuất chúng nhất, vừa đi du học về, Cao Châu Nhi.
Đường Nhiễm Mặc vừa tới chỗ hẹn liền hối hận, người phụ nữ đối diện nói bề ngoài có mày lá liễu, khuôn mặt trái dưa, mặc một cái váy ngắn vải tuýt làm toát ra dáng người đẹp của cô ta. Về nội hàm, cô ta là bác sĩ trẻ tuổi của ngành y học, ăn nói khác thường, rất dễ theo kịp tiết tấu của anh.
Anh nên cảm thấy hài lòng, nhưng anh lại không cảm thấy vậy, vì anh phát hiện ra anh muốn đi rồi, hơn nữa trong lúc vô ý lại tản ra hơi thở lạnh nhạt.
Bảo là nói chuyện nhưng chỉ có một mình Cao Châu Nhi nói thôi, nhưng cho dù chỉ có mình cô ta tự biên tự diễn, cô ta cũng diễn tiếp. Cô ta rất có giác ngộ, nếu có thể nảy sinh chút quan hệ với Đường Nhiễm Mặc, vậy thì sẽ có giúp đỡ rất to lớn đối với nhà họ Cao. Hơn nữa, người đàn ông này lại xuất sắc như vậy.
Được rồi, vế trước chỉ là cô ta bịa ra, lý do sau mới là nguyên nhân cô ta nghiêm túc như vậy. Anh quá hoàn mỹ, chỉ cần là phụ nữ thì đều sẽ không muốn buông tay.
Nhưng trong nháy mắt, cô ta phát hiện không khí đã thay đổi, người đàn ông ngồi đối diện vẫn luôn im lặng, nhìn ra ngoài cửa sổ lộ ra ánh mắt lạnh giá, giống như đang ẩn giấu sự tức giận.
Là điều gì khiến anh tức giận? Cô ta đã nhìn thấy hai cô gái.
Mạt Lỵ chống áp lực lớn mạnh, cô đẩy cửa ra, từng bước đi tới chỗ ngồi bên cửa sổ, phía sau là Thu Bạch Bạch với vẻ mặt kỳ quái. Cô kéo tay của cô ta, không cho cô ta chạy đi, giống như làm thế có thể có cô thêm dũng khí vậy.
Cô nhìn Cao Châu Nhi, lại nhìn Đường Nhiễm Mặc, không biết trong đầu đã lĩnh ngộ thứ gì, sau đó sự căng thẳng lúc mới đầu đã thả lỏng. Cô hít sâu một hơi, mỉm cười. “Chào chú.”
Cái tay cầm cốc rượu của Cao Châu Nhi khựng lại.
Thu Bạch Bạch không nhịn được lùi lại sau lưng Mạt Lỵ một bước, nhỏ tiếng hỏi: “Anh ta... là chú của cô?”
Anh chỉ cần thờ ơ liếc cô ta một cái, cô ta đã muốn chạy trốn, khí thế người này quá mạnh. Cho dù là người thích oánh lộn, còn dám đánh ngay trước mặt chủ nhiệm lớp như Thu Bạch Bạch cũng không nhịn được mà thấy sợ.
Mạt Lỵ cũng nhỏ tiếng trả lời cô ta: “Người đó đúng là chú của tôi.”
Thu Bạch Bạch nháy mắt câm nín.
Đường Nhiễm Mặc chỉ nhìn Mạt Ly, tiếng nói không mang theo cảm xúc. “Bây giờ là mấy giờ?”
Anh hỏi rất bình tĩnh, bình tĩnh tới mức gần như không bình thường, giống như cái đồng hồ đắt đỏ kia trên cổ tay anh chỉ là vật trang trí thôi vậy.
“Bây giờ là 12 giờ 40.” Mạt Lỵ nhìn đồng hồ ở trong đại sảnh, cũng bình tĩnh trả lời.
Một người rõ ràng sắp nổi giận, một người cũng rõ ràng đang chột dạ, nhưng giữa họ hoàn toàn không nhìn ra được sự yên tĩnh trước cơn bão, mà tựa như thật sự chỉ là nói chuyện gia đình bình thường. Nhưng người ngoài lại làm thế nào cũng không chen được vào.
“Nhà trường cho nghỉ?”
“Không có, hôm nay cũng không phải thứ sáu.”
“Từ lúc nào mà Bạch Tuần thay đổi nội quy, để cho học sinh ra khỏi trường vào cái giờ này?”
Anh nói rất nhẹ nhàng bình thản, ánh mắt Thu Bạch Bạch lại hoảng loạn, rụt cổ lại, Mạt Lỵ ở bên cạnh cô ta thì lại ra vẻ bình tĩnh, ung dung.
“Bạch Tuần không đổi nội quy, trí nhớ của chú đúng là tốt thật nha. Chú lại nhớ rõ nội quy của trường chúng tôi như vậy.”
Giọng điệu tán thưởng của cô thật sự chân thật. Đường Nhiễm Mặc nhếch khóe mày.
“Tiêu Mạt Lỵ.” Bình thường lúc anh gọi cả họ cả tên, vậy đã báo hiệu trước cô sắp không xong rồi.
“Có đây, có đây. Tôi nghe thấy rồi, không cần gọi tôi lớn tiếng như vậy.”
Anh lạnh giọng. “Cô ra ngoài thế nào?”
“Thì bước đi ra thôi.”
Cô quả thật là bước đi ra.
Thái độ không sao cả của cô đã khiến anh cố nhịn, cũng may là ở nơi công cộng, nên không dạy dỗ cô ở đây. Nhưng hơi thở của anh càng lạnh lẽo hơn, khiến người ta biết được tâm trạng của anh lúc này không tốt đẹp gì.
“Tại sao trốn học.” Đường Nhiễm Mặc chuyển câu nghi vấn thành câu trần thuật.
Mạt Lỵ rất có lý nói: “Đồ ăn ở nhà ăn không ngon.”
Đây là cái lý do gì... Nhưng nhìn dáng vẻ thản nhiên nói ra của cô, giống như đúng là lý do rất lớn vậy.
Đường Nhiễm Mặc đã rất lâu rồi không đau đầu.
Cao Châu Nhi bị người ta không chú ý tới hồi lâu, trong lòng cô ta tính toán, nhà họ Tiêu còn có một cô chiêu lớn, ai cũng biết. Nhưng Đường Nhiễm Mặc sẽ gặm sạch xí nghiệp của nhà họ Tiêu không còn sót lại cái gì, trong lòng mọi người cũng đều rõ ràng. Thế nên nháy mắt cô ta liền nhận ra đáp án nên lấy lòng ai.
“Trẻ con vẫn nên chú trọng việc học hành. Em gái à, cả ngày chơi bời còn trốn ra khỏi trường không tốt đâu. Tương lai nếu thi vào trường đại học không tốt, vậy sẽ bị người ta xem thường.” Cao Châu Nhi lên tiếng với hình tượng chị gái tri kỷ, nụ cười nhìn thế nào cũng cảm thấy là hiện ra sự hữu nghị.
Mạt Lỵ nhìn cô ta cười còn đẹp hơn cả cô ta. “Dù sao thi không tốt cũng có chú nuôi, chú ấy sẽ không xem thường tôi. Chị cảm thấy tôi đường đường là cô chiêu lớn của nhà họ Tiêu lại đi để ý đến những binh tôm tướng tép khác à?”
Nụ cười của Cao Châu Nhi cứng đờ. “Em gái nhỏ không hiểu, lời người đáng sợ.”
“Chú tôi cũng đã nói một người có giáo dưỡng thực sự sẽ không bàn luận sau lưng người khác để làm thú vui.”
Đường Nhiễm Mặc chỉnh cà vạt, giả bộ như không để ý tới cuộc nói chuyện của hai người họ. Tuy anh rất muốn hỏi anh nói với cô lời này khi nào.
Anh muốn thông qua Cao Châu Nhi để cảnh tỉnh Mạt Lỵ sau này đừng trốn học nữa. Nhưng anh lại không nhịn được mà nghĩ cô nhóc đừng rơi vào thế yếu trước mặt người ngoài.
Đúng là suy nghĩ rối rắm.
Chú ấy thích tôi nha.
     Nụ cười trên khuôn mặt của Cao Châu Nhi miễn cưỡng mang ý thích thú , "Có rất nhiều người trong xã hội thích bàn tán sau lưng người khác. Một người cao quý nên có một địa vị phù hợp với thân phận của mình, như thi vào một trường đại học danh tiếng, tiếp nhận một nền giáo dục tốt luôn khiến những người kia không còn lời nào để nói.”
⬅ Trước Tiếp ➡