"Cậu sợ ư?"
"Tớ sợ cái gì! Chẳng qua là cậu không phải muốn trở thành học sinh tốt sao?"
Hôm nay, những chuyện đã làm với Ngô Phi và Trần Tiểu Vũ là Mạt Lỵ nghĩ kế, Thu Bạch Bạch là người thực hiện, xét về mọi mặt, họ đều là đồng phạm.
Mạt Lỵ nói: "Đừng lo lắng, bọn họ không có chứng cứ. Hơn nữa, chân của tớ bị thương. Một mình cậu làm sao có thể tự mình cõng một cô gái được?"
“Thế nhưng tớ có thể.” Vừa mới khiêng Ngô Phi là cô ta a!
Mạt Lỵ vỗ vỗ đầu cô ta, "Cô gái ngốc, chỉ cần người khác không biết là được rồi."
Thu Bạch Bạch không vội phản bác ba chữ cô gái ngốc kia, hiện tại cô ta đang suy nghĩ một chuyện khác, "Cho dù là giáo viên không tin bọn họ, nhưng sau này bọn họ vẫn đối phó với cậu thì làm thế nào? Cậu dễ bị thương như vậy, rất khó làm người ta có thể yên tâm a."
"Không cần lo lắng, chúng ta trở về phòng học lấy đồ trước."
Đợi tí nữa dì tạp vụ đến dọn dẹp nhà vệ sinh, Ngô Phi và Trần Tiểu Vũ rất nhanh sẽ có thể đi ra. Thu Bạch Bạch không hiểu tại sao Mạt Lỵ lại ngồi vào vị trí đó cũng không vội mà đi. Tuy là cô ta sẽ không sợ, nhưng Mạt Lỵ là một người đang “bị thương”, bị đụng vào sẽ không tốt.
Nhưng rất nhanh cô ta liền hiểu tại sao Mạt Lỵ lại bình tĩnh như vậy, bởi vì cô ta nhìn Mạt Lỵ lấy điện thoại di động ra.
Giọng nói ngọt ngào của cô vang lên như tiếng vọng của ác ma, "Này, chú, tôi bị trẹo mắt cá chân ở trường, chú đến đón tôi được không?"
Chú đoán xem~
Đồng hồ treo tường trên bảng đen điểm 6 giờ, Ngô Phi và Trần Tiểu Vũ giống như có hẹn trước đẩy cửa phòng học ra.
Trên người bọn họ còn nước rơi tí tách, hết sức nhếch nhác.
Thu Bạch Bạch không nhịn được cười to ha ha, cười đến sắp rơi cả nước mắt.
"Các cậu...các cậu là gà nhúng nước sao? Có thể dọn món rồi đó".
Mạt Lỵ cũng che miệng cười nhẹ.
"Thu Bạch Bạch, Tiêu Mạt Lỵ, có phải là các cậu làm không?"
Ngô Phi giận bừng bừng hỏi ngược lại, Trần Tiểu Vũ ở phía sau cô ta cũng đang dùng dùng ánh mắt muốn giết hai người đang cười trên nỗi đau của người khác kia.
Thu Bạch Bạch khoanh tay trước ngực:
"Cậu nói gì chứ? Sao tôi nghe không hiểu gì hết? Tôi làm cái gì cơ?"
"Cậu giả ngốc cái gì!?"
Lần này là Trần Tiểu Vũ nói.
"Là các cậu nhốt bọn tôi trong nhà vệ sinh, còn bắn nước vào người bọn tôi!".
"Nè nè, bên bọn tôi chỉ có thể có một người hành động, chân Mạt Lỵ bị thương chính mắt các cậu cũng thấy rồi, không lẽ một mình tôi có thể đối phó được với hai người các cậu à?"
"Cậu!"
Ngô Phi chỉ vào Thu Bạch Bạch, cô ta và cô cao ngang nhau, nếu như cô ta vác cô tới nhà vệ sinh một mạch thì chẳng logic chút nào, nhưng cô chính là nhận định là bọn họ, giận dữ nói:
"Quỷ mới biết các cậu dùng cách gì, nhưng tuyệt đối là do các cậu làm không sai!"
"Câu này cũng thật lạ, chúng ta không thù không oán, sao phải đối phó các cậu? Rảnh quá hay gì?"
Trần Tiểu Vũ: "Chứ không phải là vì bọn tôi đẩy Tiêu Mạt Lỵ khiến cô ta bị thương sao!?"
"Đúng vậy, có điều chỉ là bong gân mà thôi, có cần phải làm như gãy luôn một cái chân như vậy không!?"
Lời của Ngô Phi vừa nói xong, cô ta và Trần Tiểu Vũ mới nhận thấy một ánh mắt giết người bao trùm sau lưng.
Mạt Lỵ nãy giờ không nói gì đột nhiên cười nói:
"Chú, chú đến rồi".
Ngô Phi và Trần Tiểu Vũ mới vô thức quay đầu, nhìn thấy một người đàn ông cả người toát ra sự lạnh lùng.
Thân hình anh ta thon dài, âu phục màu đen cao quý gợi ra vị cấm dục, gương mặt kia có thể khiến hết thảy mọi cô gái đều tự thẹn thua kém. Đôi mắt trầm tĩnh kia chỉ cần nhẹ nhàng quét qua, chỉ cần tiếp xúc với ánh mắt của anh ta, trong lòng sẽ lập tức trở nên sợ hãi, không thể chuyển động.
Đây là kiểu khí thế nghiền nát mọi mặt.
Thu Bạch Bạch không kìm được lùi một bước, lần nào chỉ cần nhìn ông chú kia của Mạt Lỵ, cô ta đều trở nên hoảng sợ. Có điều cô ta liếc thấy Ngô Phi và Trần Tiểu Vũ câm như hến liền đợi xem kịch hay.
Đường Nhiễm Mặc nhìn cô bé cười với anh. Cô ngồi trên ghế, ngoan ngoãn giống như đứa bé ở trường mẫu giáo chờ phụ huynh đến đón. Anh không cách nào từ chối sự chờ đợi này, có điều sau khi nhìn thấy vết sưng đỏ trên mắt cá chân của cô, anh không còn bình tĩnh nữa, sải bước lớn bước đến trước mặt cô.
"Chân bị gì?"
Anh quỳ xuống trên mặt đất, ngồi xổm xuống, giơ một tay đụng vào cái chân nhỏ của cô, cơn đau khiến cô co rúm lại một chút.
Mạt Lỵ rất muốn nói Đường Nhiễm Mặc hạ thấp thân mình chẳng giống Đường Nhiễm Mặc chút nào, nhưng sau cảm xúc ngắn ngủi đó, cô lại biến thành thiếu nữ, nói:
"Bị bong gân...bác sĩ nói không có vấn đề gì lớn".
Anh nâng mắt.