⬅ Trước Tiếp ➡
Cho dù hai người là vợ chồng giả, lúc kết hôn cũng đã thống nhất với nhau rằng cuộc sống sau khi kết hôn thì ai cũng có cuộc chơi của riêng mình, không can thiệp vào nhau, nhưng sau khi biết vợ mình thân mật với người khác như vậy đột nhiên trong lòng của Bạch Kình Dục có chút bực bội khó chịu không nói nên lời.
Trầm lặng một lúc lâu, anh cúi đầu cầm lấy điện thoại quay số để gọi.
Thứ sáu Hứa Vi tan làm khá muộn, ban đầu muốn đi thẳng đến quán rượu tìm Trình Ninh uống mấy ly, vừa lên xe thì nhận được điện thoại của mẹ nuôi gọi cô về nhà.
Hai năm trước mẹ nuôi Trần Minh Châu bị u não, sau khi phẩu thuật, để yên tâm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng bèn sống trong khu chung cư dành cho người già ở gần bệnh viện.
Đó là do Bạch Chí Nghị sắp xếp và còn mời riêng một nhân viên chuyên chăm sóc lo liệụ
Tuổi tác của Trần Minh Châu già rồi, cơ thể phục hồi chậm, thỉnh thoảng lại còn phát mấy bệnh cũ , thường thường hay chạy đi chạy lại ở bệnh viện.
Hứa Vi tưởng rằng sức khỏe của bà lại xảy ra chuyện ngay cả xe cũng không đổi, lái chiếc xe Ferrari màu đỏ chạy thẳng đến, kết quả là vừa mở cửa ra thì đã thấy Trần Minh Châu ngồi trên sofa, cười haha rất vui vẻ, mà Bạch Kình Dục lại ngồi bên cạnh Trần Minh Châu đang lột vỏ cam giống như một đứa con hiếu thảo.
Hứa Vi bối rối trong vài giây, lại tưởng bản thân sinh ra ảo giác.
“Vi Vi về rồi à? Mau đến xem nè, A Dục mua cho mẹ một cái máy mát xa chân, thật sự rất hữu ích.”
Khóe miệng của cô co lại bước đến ngồi xuống. Bạch Kình Dục cười rồi bốc quả cam đã lột vỏ đưa qua “Ăn thử không?”
Thật là quái đản.
Hứa Vi không đưa tay ra lấy, nhìn thấy khuôn mặt cô đầy sự hoài nghi và khó hiểu, anh lại đưa quả cam cho Trần Minh Châu “Mẹ thử xem có ngọt hay không?”
“Ngọt, dĩ nhiên ngọt, A Dục mua cam thì làm sao mà có thể không ngọt được chứ?”
Cứ mở miệng là một tiếng A Dục hai tiếng A Dục, gọi đến mức thân thiết hơn cả con ruột.
Hứa Vi thật sự trợn mắt há mồm, Bạch Kình Dục đối với Vân Uyển Tú đều không thân thiết hiếu thuận như vậy, bỏ qua sự giả vờ giả vịt này, rõ ràng là có âm mưụ
Nhưng cô thấy tâm trạng Trần Minh Châu tốt như thế nên không muốn nói lời mất hứng, đành phải chủ động quan tâm nói “Mẹ, mẹ ăn cơm tối chưa?”
“Ăn rồi, Vi Vi nhất định là con chưa ăn uống gì phải không? Mẹ có để lại đồ ăn cho con ở trong tủ lạnh, mang ra hâm lại một chút là được rồi, nhanh đi đi, đừng để đói quá.”
Hứa Vi nói được rồi đứng đậy đang định đi vào nhà bếp, ai biết được lúc này Bạch Kình Dục cũng đứng lên theo cô tự đề nghị “Vợ yêu bé nhỏ, để anh làm cho.”
Hứa Vi nghe tiếng xưng hô này giật mình loạng choạng.
Vợ yêu… bé nhỏ?
Vẻ mặt của Hứa Vi giống như gặp phải quỷ, Trần Minh Châu mím môi cười hớn hở nói “Được rồi được rồi, vừa kết hôn liền sến súa như vậy, hai đứa thật sự là…trước mặt mẹ mà cũng không biết xấu hổ, sau này nếu như có người ngoài phải bớt bớt lại mới được, bằng không sẽ khiến người ta cười chê đấy.”
Bạch Kình Dục cười mỉm khoác tay lên vai Hứa Vi đưa vợ yêu của mình vào nhà bếp.
Hiện giờ cô rất chắc chắn rằng Bạch Kình Dục cố ý làm cô buồn nôn.
Vừa vào nhà bếp, rời xa khỏi tầm mắt của Trần Minh Châu Hứa Vi liền chán ghét hất cánh tay trên vai ra “Anh muốn làm cái gì?”
“Kết hôn rồi cần phải quay về nhà mẹ để thăm hỏi, có phải cô đã quên mất chuyện này không?”
“Anh với tôi lại không phải là vợ chồng thật, hà cớ gì mà anh phải giúp tôi suy nghĩ chu đáo như vậy?”
“Y tá chăm sóc báo cáo tình hình với tôi, nói trắng ra là sau khi chúng ta đăng ký kết hôn thì tâm trạng mẹ rất xấu, ăn không nỗi cơm, có xu hướng lo lắng.”
⬅ Trước Tiếp ➡