Chương 18
Hứa Thâm Thâm ghi nhớ trong lòng, đã là tháng mười hai, sinh nhật của anh cũng nhanh đến thôi.
"Anh cũng rất ghét người của Bạch gia ư?" Hứa Thâm Thâm khẽ hỏi.
Vẻ mặt Lệ Quân Trầm lạnh lùng: "Bạch gia có thể có ngày hôm nay, là do Bạch Quang Huy dụ dỗ mẹ nuôi khi tôi chưa có kế thừa sản nghiệp, thâu tóm không ít tài sản Lệ gia mới có Bạch gia hôm nay."
"Vậy mẹ nuôi của anh và cha mẹ anh có quan hệ như thế nào?" Hứa Thâm Thâm cẩn thận hỏi.
"Bà ta là tình nhân của cha tôi." Lệ Quân Trầm lạnh lùng trả lời: "Lúc trước tôi đã dựa vào di thư của cha nên bà ta mới thành công nhận nuôi tôi."
Hứa Thâm Thâm âm thầm líu lưỡi, mấy người giàu trong hào môn lớn đều không thể thiếu tình nhân được.
Nhưng mà cô cũng không có tư cách chế giễu người khác, không phải mình cũng là một tình nhân bị người phỉ nhổ ư.
"Quân Trầm." Bạch Phu Nhân đi về phía bọn họ, hình như có lời muốn.
Lệ Quân Trầm lạnh lùng nhìn ba ta: "Có chuyện gì."
"Chúng ta ra kia nói." Bạch Phu Nhân cười lạnh lùng: "Có mấy lời không nên để người ngoài biết."
Hứa Thâm Thâm nheo mắt lại, cười nói: "Lệ tiên sinh cứ đi, người ngoài như tôi đi tìm đồ ăn."
Cô tự mình hiểu mình, chưa từng nghĩ sẽ biến mình thành những người trong cuộc.
Lệ Quân Trầm âm trầm đi qua một bên với Bạch phu nhân, hai người đứng ở chỗ rất xa, không biết nói gì.
"Hứa Thâm Thâm, mau cút ra khỏi Bạch gia!" Bạch Viện Viện vênh váo đắc ý đi về phía Hứa Thâm Thâm.
Hứa Thâm Thâm cười lạnh khinh bỉ: "Cô kêu tôi cút, có hỏi Lệ tiên sinh có đồng ý hay không."
"Nơi này là Bạch gia, Lệ Quân Trầm cũng không làm chủ được!" Bạch Viện Viện cắn răng nghiến lợi.
Hứa Thâm Thâm hừ lạnh một tiếng, quay đầu tiếp tục chọn món bên trong.
Bạch Viện Viện hận đến nghiến răng: " Hứa Thâm Thâm, cô là người phụ nữ liêm sỉ nhất tôi từng thấy, buổi sáng ba cô mới mất, buổi chiều đã lả lướt với đàn ông, cô thật sự không biết xấu hổ!"
"Chị Bạch khách khí, bàn về đoạt đàn ông tôi không thể nào sánh bằng cô, tiểu tam như cô còn có kinh nghiệm hơn tôi, tôi đây chỉ lấy kinh nghiệm từ cô mà thôi." Hứa Thâm Thâm khẽ cười, cười đến khuynh quốc khuynh thành, không có một chút bực bội.
Ngược lại là Bạch Viện Viện bị tức đến đỏ mặt tía tai, không có một chút khí thế bẻ lại, hoàn toàn bị Hứa Thâm Thâm đo ván.
"Hứa Thâm Thâm, cô..." Bạch Viện Viện nổi trận lôi đình nhìn Hứa Thâm Thâm.
Hứa Thâm Thâm lười phải dây dưa với cô ta, cầm lấy một chiếc bánh kem dâu, làm bộ trượt tay, bánh kem rơi vào váy Bạch Viện Viện.