“Này…” Bạch Quang Huy hận không thể cắn đứt đầu lưỡi mình, sớm biết vừa rồi đã không làm khó Hứa Thâm Thâm, cuối cùng ông ta cũng biết cái gì gọi là vác đá đập chân mình.
Hứa Thâm Thâm nước mắt lưng tròng, nhìn Lệ Quân Trầm nói: “Cảm ơn Lệ tiên sinh đã bênh vực tôi, ba tôi đi rồi, nhà không có, bị người khác khi dễ, lại chỉ có Lệ tiên sinh đối tốt với tôi.”
Lệ Quân Trầm nhướng mày, tiểu yêu tinh này lại đang tính kế gì đây.
Mọi người vây xem đều biết, Hứa gia sụp đổ như thế nào, Bạch Viện Viện kiêu căng cướp Diệp Mạc Phàm, Bạch Quang Huy còn làm con gái người ta khó xử trước mặt mọi người, thật sự quá đáng.
“Thâm Thâm, cô nể mặt tôi, bỏ qua chuyện này đi.” Bạch phu nhân đứng ra, bà ta sợ Lệ Quân Trầm chống lưng cho Hứa Thâm Thâm, sau này Bạch Quang Huy hỏi đến lại mắng bà ta.
“Vì sao tôi phải nể mặt bà?” Hứa Thâm Thâm lạnh lùng nhìn Bạch phu nhân: “Bạch phu nhân, hình như tôi và bà chẳng có giao tình gì.”
Hứa Thâm Thâm vốn không cho ai mặt mũi.
Hôm nay, cô muốn Bạch Viện Viện và Diệp Mạc Phàm phải xin lỗi mình, để trấn an linh hồn ba mình!
Bạch phu nhân nhìn Lệ Quân Trầm, hy vọng anh có thể buông tha cho Bạch gia, hôm nay là đại thọ bảy mươi tuổi của Bạch Quang Huy.
Lệ Quân Trầm lạnh lùng nhìn Hứa Thâm Thâm, không biết tiếp theo cô sẽ làm thế nào.
Hứa Thâm Thâm đi đến trước mặt Bạch Quang Huy đang giận đến phát run, khẽ nói với ông ta: “Ông Bạch, tôi còn tin tức lớn hơn cơ, đảm bảo một khi tiết lộ, mặt mũi của Bạch gia hoàn toàn mất hết.”
“Cô… Cô là đồ yêu nữ!” Bạch Quang Huy trợn mắt, trong mắt tràn đầy sát ý.
“Ông chỉ cần trả lại Hứa gia tôi 10% cổ phần, tôi sẽ thu tay, nếu không, đêm nay ai cũng đừng muốn tốt!” Đôi mắt quyến rũ của Hứa Thâm Thâm phiếm chút quyết tuyệt, lạnh lẽo.
Bạch Quang Huy hít sâu một hơi: “Cô thật biết buôn bán.”
“Ha ha, chiêu thức nham hiểm như vậy, là học từ Diệp gia và Bạch gia các ông đấy.” Hứa Thâm Thâm cười lạnh.
“Được, tôi cho cô!” Bạch Quang Huy không thể không nhả ra, thể diện Bạch gia là chuyện lớn, hơn nữa, cho cô 10% cổ phần thì thế nào.
Hứa Thâm Thâm cười sâu xa, lui người về sau một bước, nói: “Nếu ông Bạch đã đích thân xin lỗi tôi, tôi mà so đo nữa thì thật quá đáng, vậy tôi sẽ đại nhân đại lượng tha thứ cho bọn họ.”
Bạch Quang Huy suýt thì phun máu, ông ta xin lỗi khi nào!
Hứa Thâm Thâm cười quyến rũ, quay về bên cạnh Lệ Quân Trầm, nhỏ giọng nói: “Lệ tiên sinh, cảm ơn anh hôm nay đã dẫn tôi đến, để tôi kiếm được một món hời.”
Lệ Quân Trầm nhìn con hồ ly bên cạnh, môi mỏng khẽ mở: “Đừng khách sáo.”
Hứa Thâm Thâm nhếch đôi môi đỏ bừng lên, hôm nay thật sự được hời.
Vốn định dùng đoạn video này uy hiếp Diệp Mạc Phàm và Bạch Viện Viện, không ngờ lại lộ ra trước mặt Bạch Quang Huy, để cô lấy lại được 10% cổ phần công ty, thật may mắn!
Bạch Quang Huy đã không còn hào hứng quay lại tiệc mừng thọ nữa, nện mạnh cây gậy trong tay xuống đất, đưa tay chỉ vào Bạch Viện Viện và Diệp Mạc Phàm: “Hai đứa đi qua đây với ông!”
Bạch Viện Viện và Diệp Mạc Phàm biết mình bị mất mặt, không dám ngẩng đầu lên, sắc mặt xám xịt đi theo Bạch Quang Huy.
Khách khứa tham gia tiệc mừng thọ nhìn thấy chủ nhân bữa tiệc đi rồi, cũng không hứng thú ở lại nữa, đều rời đi.
Lệ Quân Trầm định dẫn Hứa Thâm Thâm rời đi, Bạch phu nhân lại nói: “Quân Trầm, đêm nay ở lại đây đi.”
“Muốn ở lại một đêm không?” Lệ Quân Trầm cúi đầu hỏi Hứa Thâm Thâm.
Hứa Thâm Thâm mỉm cười: “Nghe anh.”
Hai người cười ý vị thâm trường, trong lòng hiểu rõ mà không nói ra.
Ở lại đương nhiên là tốt, có thể khiến Bạch gia ngột ngạt, cớ sao không làm.
Bạch phu nhân cũng không ngờ, chính mình đã giữ lại hai phiền toái lớn này.
Bạch phu nhân bảo người làm dẫn Lệ Quân Trầm và Hứa Thâm Thâm lên phòng trên lầu. Vừa vào cửa, Lệ Quân Trầm lập tức đóng cửa lại, sau đó đè Hứa Thâm Thâm lên cánh cửa.
Anh đã nhịn ba ngày không chạm vào cô rồi.
Ba ngày đó là trong lễ tang của ba cô, mỗi lần nhìn thấy cô đều vô cùng khát vọng, nhưng chỉ có thể nhẫn nại.
Không thể không thừa nhận, cơ thể tiểu hồ ly này, làm anh say mê.
Hứa Thâm Thâm bất ngờ bị anh hôn nồng nhiệt, đầu óc choáng váng.
Lúc cô bị hôn đến ý loạn tình mê, trong đầu còn một chút lý trí khiến cô tỉnh táo lại: “Lệ tiên sinh, tôi không mang thuốc tránh thai.”
Lệ Quân Trầm hôn từ đôi môi mềm mại đến xương quai xanh tinh xảo của cô, thậm chí còn thăm dò đi xuống, phát ra tiếng rên rỉ: “Nếu có thai thì sinh ra, tôi nuôi là được.”
Hô hấp của Hứa Thâm Thâm dồn dập, cô không thể mang thai!
Bởi vì cô không thể đối mặt với chuyện cốt nhục chia lìa.
“Lệ tiên sinh, hay là đêm nay chúng ta đổi phương thức khác nhé.” Hứa Thâm Thâm cười ái muội, đôi tay đặt lên vai Lệ Quân Trầm, đẩy anh ngã xuống giường lớn phía sau.
Lệ Quân Trầm nhìn tiểu yêu tinh trước mặt, ánh mắt sắc bén và thâm trầm, anh nằm thẳng trên giường, áo sơ mi trắng lịch sự tao nhã che khuất cơ bụng bằng phẳng, tràn ngập hương vị cấm dục.
Hứa Thâm Thâm nuốt nước miếng, người đàn ông này quá gợi cảm, không cởi quần áo đã làm cho người ta miệng đắng lưỡi khô.