⬅ Trước Tiếp ➡
 
Hứa Thâm Thâm nhíu mày nhìn về phía anh, sao anh cũng trở nên giống Bạch Viện Viện, lại mang chuyện đó ra khoa khoang.
 
Nghe thấy lời này, vẻ mặt Diệp Mạc Phàm rất kém, một chút muốn ăn cũng không có.
 
Hứa Thâm Thâm cúi đầu, im lặng ăn cháo trứng thịt nạc, động tác dịu dàng.
 
"Quân Trầm, con mới về nước thì ở chỗ nào, muốn ở lại Bạch gia hay không?" Bạch phu nhân quan tâm hỏi.
 
"Không cần quan tâm, đã chuẩn bị xong biệt thự." Lệ Quân Trầm lạnh lùng nói.
 
Bạch phu nhân mím môi: "Con ở mình không tiện, khong ai chăm sóc khiến mẹ không yên lòng."
 
"Có Thâm Thâm." Lệ Quân Trầm khẽ nói.
 
Hứa Thâm Thâm ngơ ngác một chút, cô cũng không có muốn ở cùng với anh?
 
Cho dù là tình nhân, cũng không cần thiết ở cùng, anh không thể Kim Ốc Tàng Kiều, cho cô chuyển sang nơi khác ư?
 
"Thân Thâm sẽ thích hợp ư?" Bạch phu nhân mang ý sâu xa hỏi.
 
"Hứa Thâm Thâm, cô biết giặt quần áo nấu cơm không?" Lệ Quân Trầm lạnh lùng hỏi.
 
Hứa Thâm Thâm bỏ cái muỗng sứ trong tay xuống, lắc đầu: "Tôi không biết."
 
Lệ Quân Trầm đã sớm biết cô sẽ nói như vậy, nhếch khóe miệng ngạo mạn: "Tốt, tôi cũng không cần người giúp việc."
 
"Nhưng tôi biết xài tiền phá của." Hứa Thâm Thâm ranh mãnh nhìn Lệ Quân Trầm, xem anh định thế nào.
 
Lệ Quân Trầm nhếch khóe miệng cao hơn, cười nói: "Tốt, tôi thiếu một người biết tiêu tiền."
 
Hứa Thâm Thâm ngạc nhiên nhìn anh, hoàn toàn không ngờ anh sẽ như vậy.
 
"Nhưng nếu muốn ở cùng với anh, tôi phải hỏi người nhà một chút." Hứa Thâm Thâm có chút hốt hoảng.
 
"Ồ, chuyện hỏi người nhà này, giống như hai người chưa ngủ qua với nhau vậy." Bạch Viện Viện châm chọc hỏi.
 
Lệ Quân Trầm bắn qua ánh mắt lạnh lùng.
 
Bạch Viện Viện giật nảy mình, hoảng hốt quay đầu qua chỗ khác, không dám đối mặt với anh.
 
Hứa Thâm Thâm nhìn Bạch Viện Viện, khẽ nói: "Chúng tôi ngủ với nhau, cô có ý kiến?"
 
Bạch Viện Viện tức giận nhìn cô: "Vô liêm sỉ!"
 
⬅ Trước Tiếp ➡