⬅ Trước Tiếp ➡
 
Lệ Quân Trầm đưa tay ra, kéo cô ngồi lên đùi mình, ánh mắt lạnh lùng: "Con hồ ly như cô không sợ lật thuyền trong mương ư?"
 
Hứa Thâm Thâm cười mập mờ, hai tay quấn lấy cổ Lệ Quân Trầm, khẽ dựa mũi mình lên mũi Lệ Quân Trầm, hơi thở như hoa lan: "Tôi không sợ, người khác đều nói tôi là yêu nữ, còn anh lại là ác ma, làm ăn với anh tôi sẽ không lật thuyền."
 
"Nhưng cô sẽ phải đánh đổi một số thứ." Lệ Quân Trầm giữ lấy cằm cô, yêu tinh này thật sự mê người.
 
Hứa Thâm Thâm cười xinh đẹp, cô đưa tay cởi từng cúc áo sơ mi, vừa nói: "Như vậy được chứ?"
 
Lệ Quân Trầm đưa tay chỉ ra cửa sổ sát đất phía sau, giọng nói mêm đắm: "Đến đó làm."
 
Toàn thân Hứa Thâm Thâm run lên, chẳng phải chỗ đó sẽ bị người đối diện thấy được ư!
 
Hứa Thâm Thâm khẽ cắn môi cười một cách miễn cưỡng: “Đừng chạm vào chỗ đó nữa sẽ bị người khác nhìn thấy đấy.”
Lệ Quân Trầm cắn vào vành tay tròn đầy của cô: “Như vậy mới kích thích chứ!”
Toàn thân Hứa Thâm Thâm run rẩy, cô biết người đàn ông này đang thăm dò tuyến phòng ngự cuối cùng của cô.
Cô khẽ thấp giọng cười đẩy anh ra, đứng sang bên cạnh, từ từ điều chỉnh lại cúc áo.
Cài từng nút từng nút một tỉ mỉ, cô lại cười một cách mê hoặc: “Lệ tiên sinh, Hứa Thâm Thâm tôi đã đến bước đường này, ngoại trừ những ép buộc này cũng là tự mình sa ngã nhưng tôi có sa ngã tới mấy cũng có lòng tự trọng của bản thân.”
“Hứa Thâm Thâm, bây giờ lòng tự trọng của cô đáng giá mấy đồng chứ?” Lệ Quân Trầm lạnh lùng nhìn cô.
Hứa Thâm Thâm nheo mắt lại cố gắng không để rơi lệ: “Đúng là không đáng tiền nhưng tôi muốn cho anh biết rằng Hứa Thâm Thâm tôi không phải chỉ có vậy mà thôi.”
Lệ Quân Trầm nheo mắt lại, ánh mắt sắc như dao.
Cô hít một hơi thật sâu cười nói: “Những gì Lệ tiên sinh có thể cho tôi đều cho rồi, đương nhiên tôi không oán trách anh nhưng cũng hi vọng rằng Lệ tiên sinh đừng cản trở đường làm ăn của tôi nếu không thì con mèo hoang như tôi sẽ cắn ngược lại đấy.”
Thấy cô xoay người định bỏ đi Lệ Quân Trầm lại lạnh lùng nói: “Không có sự cho phép của tôi không ai dám làm ăn với cô cả.”
“Vậy anh cũng không giúp tôi sao.” Hứa Thâm Thâm ấm ức nhìn anh.
“Hứa Thâm Thâm điều tối kỵ của việc làm gái là được sủng mà kiêu.” Lệ Quân Trầm lạnh nhạt nhìn cô, xem tiếp theo sau đây cô định làm gì.
Hứa Thâm Thâm cười một cách dịu dàng đáng yêu: “Lê tiên sinh, tôi chỉ muốn hỏi anh một câu, nếu như tôi lên giường với người đàn ông khác, anh có giận không?”
Lệ Quân Trầm trầm mặt xuống nhìn cô: “Có chứ, bởi vì cô là đồ của tôi.”
Hứa Thâm Thâm không thèm để tâm tới việc anh ví von cô với cái gì, cô cười khẩy: “Anh coi tôi là gì không quan trọng, quan trọng là hiện giờ tất cả mọi người đều biết tôi là người phụ nữ của anh nhưng anh lại không hợp tác với tôi vậy người khác sẽ nghĩ sao?”
Lệ Quân Trầm mím môi không nói.
“Lệ tiên sinh, người dám đối đầu với Bạch gia, Diệp gia chỉ có mình tôi, anh không thể tìm được bạn làm ăn nào tốt hơn tôi đâu.” Hứa Thâm Thâm nói không nhanh không chậm.
“Tới đây.” Lệ Quân Trầm lạnh lùng mở miệng.
Hứa Thâm Thâm cười, cô biết chuyện gì sẽ đến và ngoan ngoãn bước tới.
 
 
Lệ Quân Trầm đứng dậy, đặt cô lên bàn làm việc, một tay giữ lấy eo cô, một tay còn lại vuốt ve gương mặt của cô, giọng nói vẫn lạnh như băng: “Hứa Thâm Thâm, tôi rất tò mò đằng sau tấm mặt nạ này rốt cuộc là một gương mặt như thế nào.”
Lần đầu tiên có người phụ nữ khiến anh không thể thấu hiểu, trong lòng vô cùng khó chịu.
Hứa Thâm Thâm trầm giọng cười, tiếng nói êm tai, cô nắm chặt tay Lệ Quân Trầm đặt vào ngực mình khẽ nói: “Tôi cũng không biết, trái tim đã lầm đường lạc lối rồi, gương mặt này có lẽ cũng đã thủng lỗ chỗ. Lúc nào Lệ tiên sinh chán ghét gương mặt hiện tại thì tôi sẽ bỏ nó đi còn về tôi thực sự là ai thì không cần phải suy nghĩ nhiều.”
Ánh mắt đen láy của Lệ Quân Trầm trầm xuống, môi mỏng hôn lên đôi môi của cô.
Anh lại cứ muốn xé toạc gương mặt giả dối này của cô xem xem rốt cuộc cô là người phụ nữ như thế nào!
-----
Hứa Thâm Thâm đã nhận được đơn đặt hàng số lượng lớn từ Hứa Quân Trầm, cô về lại tập đoàn Hứa thị đặt đơn đặt hàng trước mặt mọi người vào nói: “Thứ hai, tôi muốn một bản kế hoạch chi tiết.”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, nhưng cô lại là người phụ trách của họ nên họ cũng không dám lười biếng thế nhưng vẫn tỏ vẻ khinh thường.
“Nếu như các người không biết làm hoặc không muốn làm thì có thể trực tiếp nói với tôi.” Hứa Thâm Thâm nghiêm khắc nhìn họ: “Nhưng mọi người đừng trơ mắt ra đó không làm gì, cho mọi người nghỉ việc đi nữa thì tôi cũng sẽ tuyển được những người chuyên nghiệp hơn.”
⬅ Trước Tiếp ➡