⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Nhất Nặc nhìn tách cà phê kia, không vươn tay nhận lấy, không ngờ Lục Dĩ Thừa lại mua cà phê cho cô!
Không thích uống cà phê?
Không thích! Cố Nhất Nặc lập tức lắc đầu.
Thích uống thứ gì? Lục Dĩ Thừa bỏ cà phê qua một bên, vừa khởi động xe, vừa nhẹ giọng hỏi.
Nước khoáng. Cố Nhất Nặc thuận miệng đáp.
Thay bộ quần áo này đi.
Lúc này Cố Nhất Nặc mới phát hiện trong hai cái túi giấy đều là quần áo. Cô chỉ cảm thấy, máu trong người đều ngưng tụ lại!
Cô ở trong này, thay quần áo trước mặt anh? Tại sao cô phải nghe theo lời anh nói chứ?
Không cần! Cô trực tiếp cự tuyệt.
Nếu em muốn mặc cái váy bị tôi xé rách đó xuất hiện ở Lục gia, tôi sẽ không bận tâm. Lục Dĩ Thừa chuyển hướng, ra ngoại thành xe cộ cũng ít hẳn đi, tốc độ đi xe cũng tăng lên.
Sau đó, anh không nhìn cô nữa, cũng không thèm nói chuyện.
Cố Nhất Nặc cẩn thận bỏ âu phục trên người ra, kiểm tra bộ lễ phục, quả nhiên phát hiện trước ngực có vài chỗ bị xé rách!
Cô cố gắng tránh ở sau xe, trong phạm vi ánh mắt Lục Dĩ Thừa không nhìn đến được, cởi lễ phục.
Lục Dĩ Thừa nhìn bộ lễ phục trên ghế sau, ánh mắt lóe sáng lên vài cái, dường như đang mỉm cười.
Cố Nhất Nặc thay xong quần áo, chỉnh sửa đầu tóc hơi rối lại một chút, anh mua một bộ đồ phong cách Chanel màu hồng, váy lá sen, cộng thêm một cái áo khoác nhỏ, mặc ở trên người cô, đặc biệt ngọt ngào.
Xe chạy nhanh trên đường rộng, hai người không nói chuyện, xe đi vào trang viên biệt thự trên đỉnh núi.
Cảnh tượng quen thuộc trước mắt làm cho Cố Nhất Nặc hơi căng thẳng.
Kiếp trước, sau khi cô có thai thì đến nơi này ở, đến trước khi sinh mới rời đi.
Lục lão gia là người duy nhất cô có thể dựa vào ở Lục gia, lúc cô vừa gả vào Lục gia, ông rất tốt với cô, nhưng sau này đại khái ông cũng thất vọng với cô.
Nhưng, sau khi cô có thai, vì để tránh cho cô xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, ông nội đón cô đến đây, tự mình sai người chăm sóc. Tuy rằng, bọn họ không thân thiết như lúc đầu, giống như ông cháu ruột, cô vẫn rất cảm tạ ông nội đã chăm sóc cô.
Xe ngừng lại, Tôn tẩu cùng Tiểu Lưu tiến đến, cung kính nghênh đón Lục Dĩ Thừa trở về.
Thiếu gia đã trở lại, Cố tiểu thư đâu ạ? Lão gia đã nhắc đến từ lâu, rốt cục thiếu gia đã trở lại. Tôn tẩu hòa ái hỏi.
Lục Dĩ Thừa xuống xe trước, Cố Nhất Nặc chuẩn bị mở cửa xe thì cửa đã được người bật mở. Một cánh tay đã chìa ra trước mặt cô.
⬅ Trước Tiếp ➡