Cũng sẽ không mơ ước xa vời người không thuộc về mình.
Cố Minh Tuyết cầm một bộ lễ phục đi vào, ánh mắt điềm đạm ngây thơ nhìn Cố Nhất Nặc: Chị, xin lỗi, em đã lỡ tay làm bẩn bộ lễ phục của chị rồi, đây là lễ phục của em, có thiết kế giống của chị, chị mặc bộ này của em đi.
Cố Nhất Nặc hít sâu một hơi, miễn cưỡng nở một cụ cười, cô không thể để Cố Minh Tuyết nhìn ra cô có bất kỳ điều gì khác thường.
Cúi đầu nhìn bộ lễ phục ở trong tay Cố Minh Tuyết, lặp lại câu nói của kiếp trước: Chị mặc của em, vậy em phải làm sao?
Hôm nay là tiệc sinh nhật của chị, em tùy tiện mặc gì cũng được, nhưng chị nhất định phải thật đẹp. Cố Minh Tuyết nở nụ cười ngây thơ, Chị, mau thay đồ đi, khách tham dự đều đến gần đủ rồi.
Được! Cố Nhất Nặc nhận bộ lễ phục, đi vào trong phòng thay đồ, một khắc kia khi cửa phòng đóng lại, cô nhanh chóng lật qua lật lại kiểm tra tỉ mỉ, quả nhiên phát hiện bên trong có một cái túi nhỏ, trong đó đựng một thứ bột màu trắng.
Bữa tiệc sinh nhật năm mười tám tuổi, cuộc sống của cô từ trên mây rơi xuống địa ngục, bị người hãm hại hít ma túy, và dưới sự làm chứng của Cố Minh Tuyết, người ta tìm thấy mấy thứ đó trong lễ phục của cô.
Cố MinhTuyết, cô cứ cười đi.
Nhà họ Cố ở G thị là gia đình cũng được coi là số một số hai, hôm nay, người đến tham dự bữa tiệc sinh nhật này đều là những nhân vật lớn có máu mặt.
Cũng chính là tận dụng bữa tiệc sinh nhật lần này, công bố với bên ngoài việc Lục Dĩ Thừa và Cố Nhất Nặc đính hôn.
Nhà họ Lục.
Lục Dĩ Thừa!
Lòng cô vẫn không thể khống chế được mà dấy lên một sự đau đớn.
Cố Nhất Nặc thay xong lễ phục, từ trong phòng đi ra, Cố Minh Tuyết tươi cười tiến lại, thân thiết kéo tay Cố Nhất Nặc: Chị, chị thật xinh đẹp.
Cố Nhất Nặc cười nhẹ, nhìn thấy sự ghen ghét chợt lóe lên trong đôi mắt của Cố Minh Tuyết.
Cô quay lại nhìn vào trong gương, lễ phục màu trắng vừa vặn làm nổi lên vẻ ngoài nổi bật của cô... ở giữa búi tóc được cài một chiếc vương miện nhỏ đính đầy kim cương.
Hôm nay, nhìn cô hệt như một cô công chúa tôn quý.
Chị, em vừa mới đi lấy nước hoa quả, chị uống chút nước hoa quả trước đi, chờ lát nữa là chị có thể mở màn hoành tráng rồi.
Minh Tuyết, chị hơi đói, em có thể ra ngoài lấy cho chị chút đồ ăn được không? , Cố Nhất Nặc nhận ly nước hoa quả, nhẹ nhàng lên tiếng.
Cố Minh Tuyết nhìn qua cốc nước hoa quả trong tay Cố Nhất Nặc, do dự một chút.
Nếu không chúng ta ra ngoài đi, bây giờ khách tham dự cũng đến đầy đủ rồi. Cố Nhất Nặc nói xong liền muốn đặt ly nước hoa quả xuống đi ra ngoài.
Chị, để em đi lấy cho chị, chị cứ ở trong này đợi em, hôm nay chị là nhân vật chính, không thể xuất đầu lộ diện sớm như thế được, em đi lấy chút điểm tâm mà chị thích ăn nhất. Cố Minh Tuyết lập tức ngăn lại, bước nhanh ra ngoài.